Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2782 lượt.
các doanh nghiệp không tăng lên được, là vì mỗi doanh nghiệp đều đang thăm dò, sợ ai đi trước sẽ gây áp lực cho các doanh nghiệp khác, việc này cần có một người dẫn đầu.
Ông Tùng Trọng Sơn nói, vậy làm thế nào?
Khang Kiếm mỉm cười bình thản.
Tối ngày hôm sau, Ủy ban nhân dân thành phố mở mấy bàn tiệc ở nhà khách Thành ủy, tham dự có đầy đủ ban bệ của chính quyền thành phố, còn có giám đốc của các doanh nghiệp lớn ở Tân Giang với mức vốn lên đến hàng trăm triệu nhân dân tệ.
Mấy vị giám đốc đều ăn mặc lộng lẫy, nam giới phần lớn đều cắt hoặc nhuộm tóc, quần áo là lượt, ăn mặc hết sức chỉn chu. Mấy vị lãnh đạo đương nhiên lại càng đường bệ. Trong đám này, lại xuất hiện một bóng dáng trẻ trung mặc sơ mi, quần bò, dĩ nhiên đã trở thành tiêu điểm của mọi người.
Mới đầu, mấy ông bà chủ cứ tưởng là thư ký của ban ngành nào đó, sau khi nghe ông Tùng Trọng Sơn giới thiệu mới giật mình kinh ngạc, chàng thanh niên đó xuất thân danh giá, tuổi còn trẻ đã giữ chức trợ lý thị trưởng, sau này còn khá nữa.
Ông Tùng Trọng Sơn nói, tối nay không bàn chuyện công việc, chỉ tiến hành giao lưu, cảm ơn các vị giám đốc đã cống hiến cho Tân Giang.
Khang Kiếm là người cuối cùng kính rượu các vị giám đốc.
- Khang Kiếm mới đến Tân Giang, mong các vị chỉ giáo thêm.
Nói xong, anh nhanh nhẹn cạn ly kính trước.
Trước tác phong thân mật của Khang Kiếm, mấy vị giám đốc lập tức có cái nhìn khác.
Rượu quá ba tuần, một người đàn ông trung niên béo lùn nâng ly rượu tới trước mặt Khang Kiếm:
- Trợ lý Khang, tập đoàn Hoa Hưng chúng tôi hưởng ứng lời kêu gọi của anh, ủng hộ công việc của anh, tám giờ sáng mai tôi cho kế toán mang chi phiếu đến Cục thuế, trước tiên nộp một trăm triệu.
Nói xong, ông ta gọi điện thoại cho kế toán ngay trước mặt Khang Kiếm.
Người đàn ông béo lùn đó chính là Hoa Hưng, dưới trướng tập đoàn Hoa Hưng có khách sạn Hoa Hưng, công ty khai thác bất động sản Hoa Hưng, ngoài ra còn có thêm hai công ty quảng cáo.
Ngày hôm sau, 50 triệu tiền thuế của tập đoàn Hoa Hưng đã vào tài khoản của Cục thuế. Sau đó, các doanh nghiệp khác cũng lục tục nộp thuế vào tài khoản.
Khang Kiếm đã quen Hoa Hưng trong hoàn cảnh đó.
Trong lòng Khang Kiếm cực kỳ coi thường Hoa Hưng: tốt nghiệp cấp hai, không thèm thi vào cấp ba, lăn lộn ngoài xã hội được hai năm thì gia đình chạy chọt nhét vào làm lính lái xe, khi phục viên trở về liền chạy xe đường dài với một con buôn. Núp bóng gia đình, vận chuyển hàng cấm, liều mạng vượt trạm kiểm soát, vì thế mà nổi danh, cũng vì thế mà quen với bà vợ hiện giờ. Vợ ông ta không phải là mĩ nữ, nhưng lại mang vận may đến cho ông ta. Ông ta khởi nghiệp từ bất động sản chính là nhờ vay tiền ở ngân hàng mà ông cậu của vợ làm giám đốc. Hoa Hưng làm ăn cũng to gan lớn mật như khi chạy xe buôn lậu, chỉ mấy năm đã có được gia sản hàng trăm triệu. Chỉ tiếc là sự ngỗ ngược của ông ta có hạn, chưa tới bốn mươi tuổi đã sắp thành một đám tro tàn vì ăn chơi trác táng, người chẳng còn chút đường nét nào, giống như một đống bột nhão lúc nào cũng có thể chảy xệ xuống.
Trong phòng làm việc của ông ta treo một bức ảnh ghép bằng máy tính, đầu là của ông ta, thân người là của Arnold Schwarzenegger, cơ bắp cuồn cuộn nhấp nhô như ngọn núi, những mạch máu nổi trên da cuồng nộ nhảy nhót.
Mặc dù không coi trọng Hoa Hưng, nhưng Khang Kiếm không để lộ ra mặt.
Hoa Hưng là loại người rất nghĩa khí, rất biết chừng mực, biết tiến biết lui.
Có một lần Khang Kiếm sốt rất cao, buộc phải vào bệnh viện truyền nước, vừa mới nằm chưa ấm chỗ, trước giường đã bắt đầu tấp nập người thăm viếng, y tá ngăn không nổi. Khang Kiếm rất bực. Hoa Hưng không nằm trong đám người này. Nhưng khi Khang Kiếm truyền nước xong, quay về nhà khách Thành ủy, đầu bếp của khách sạn Hoa Hưng đã bày sẵn canh gà, cháo ngũ cốc thơm nức, rau dưa trên bàn.
Dịp lễ tết, thềm nhà Khang Kiếm gần như bị những người đến thăm giẫm nát, kết quả đương nhiên là Khang Kiếm đuổi ra khỏi cửa, những lúc này Hoa Hưng cũng không lộ mặt. Ông ta luôn nói, không thể làm vướng chân trợ lý Khang, ủng hộ công việc của anh Khang còn tốt hơn việc tặng quà.
Còn lúc bình thường, ông ta lại là khách quý của nhà Khang Kiếm, ăn cơm, uống trà, tặng mấy món quà nhỏ, quà hơi đắt tiền một chút, Khang Kiếm sẽ trả lại.
Đôi khi Khang Kiếm sẽ chiếu cố ông ta ở một mức độ nào đó.
Khi Khang Kiếm được giao quản lý xây dựng thành phố, mỗi tấm biển quảng cáo ngoài trời ở khu vực hay địa điểm quan trọng nào cũng đều phải qua anh phê duyệt. Anh duyệt cho Hoa Hưng vị trí quảng cáo tốt nhất ở trung tâm thành phố, còn giới thiệu cho ông ta những khách hàng có thực lực.
Chiếu cố nhiều, Hoa Hưng muốn báo đáp, Khang Kiếm không chấp nhận. Dần dần, Hoa Hưng cảm thấy mình nợ Khang Kiếm rất nhiều, hồi đầu ông ta cho rằng Khang Kiếm còn trẻ, có thể dễ dàng lợi dụng, bây giờ lại bị Khang Kiếm câu cho lên không được, xuống không xong.
Có lúc ông ta không khỏi băn khoăn, cái tay Khang Kiếm này đối với mình tốt như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?
Bây giờ ông ta dườn