Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2757 lượt.
ồng đầy hoa sen không một gợn sóng, nhưng lòng anh lại dậy sóng, cuồn cuộn không ngừng.
Sau khi gọi điện thoại cho Y Đồng Đồng, Khang Kiếm không thể nào bình tĩnh.
Sau khi chia tay với Y Đồng Đồng, hai người mất liên lạc với nhau. Nhưng trong thời gian làm việc ở Tân Giang chưa đến nửa năm, anh lại gặp cô. Cô bỏ công việc phóng viên ở tòa soạn, đến trường Nhất Trung Tân Giang làm giáo viên Mỹ thuật.
Mỹ thuật là chuyên ngành của cô, công việc nhanh chóng khởi sắc.
Tân Giang không giống như trên tỉnh, không có nhiều người biết họ. Anh mời cô ăn cơm, quán nhỏ ở ngoại thành. Y Đồng Đồng ăn một lát rồi bật khóc, cô nói cô thật lòng rất yêu anh, dù cố gắng đến mấy cô cũng không thể quên anh, bị nỗi nhớ nhung dày vò, bất đắc dĩ đuổi theo tới Tân Giang. Cô biết cô hổ thẹn với anh, khiến anh bị liên lụy. Cô không hy vọng anh tha thứ, khẩn cầu anh có thể cho cô một cơ hội, hai người bắt đầu lại từ đầu.
Anh nghe, cũng không quá cảm động, nói đùa:
- Nếu anh không phải là con trai của Khang Vân Lâm, không phải trợ lý thị trưởng của thành phố Tân Giang, em có đuổi theo tới đây không?
Lúc ấy sắc mặt Y Đồng Đồng hoàn toàn thay đổi, lệ rơi đầm đìa như hạt châu, chẳng nói chẳng rằng, chỉ uống rượu, tận đến khi ngã gục.
Anh đưa cô về nhà. Cô thuê phòng chung với một đồng nghiệp, tối hôm đó, đồng nghiệp đi vắng. Y Đồng Đồng không bật đèn, níu chặt lấy anh trong bóng tối, nói anh là động vật máu lạnh, cô không cố tình giấu giếm chuyện có bạn trai, mà là tình yêu đến đột ngột, không che giấu sao có thể yêu nhau? Cô cũng là người bị hại, nhưng anh lại chia tay với cô vào lúc đó, cô đau tới mức muốn vỡ tan thành trăm mảnh, anh lại rũ áo ra đi, như giữa họ chưa từng xảy ra chuyện gì.
Chẳng lẽ anh không nhớ em chút nào hay sao?
Nói rồi, Y Đồng Đồng bỗng áp sát cơ thể nóng hừng hực vào lòng anh, môi cuống quýt áp lên môi anh, tay gấp gáp lần tìm khóa quần anh.
Khi đó không hiểu anh nghĩ sao, có thể là không muốn nhìn cô khóc, có thể trong lòng vẫn còn chút lưu luyến với cô, có thể là hai cơ thể đã quá quen thuộc rồi, cũng có thể… là uống nhiều rượu quá, khi tay cô chạm đến ngọn lửa trên người anh, anh ôm lấy cô, ngã xuống chiếc giường phía sau.
Không biết phải đánh giá sự tiếp tục này thế nào, là vì yêu nên mới có dục vọng, hay là vì dục vọng mà ở bên nhau?
Ánh đèn nhà bên và ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn đường lọt qua cửa sổ, dát một lớp ánh sáng màu vàng sữa trên cơ thể họ, bọn họ quả thực quá khát khao, cuồng nhiệt ngấu nghiến đối phương. Khang Kiếm cảm thấy lỗ chân lông tắc nghẽn suốt nửa năm của mình giờ được một làn gió xuân thổi qua, giãn ra vô độ.
Tất cả cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, Y Đồng Đồng phủ phục trên ngực anh, mệt mỏi thiếp đi, Khang Kiếm lại thức chong chong tới tận nửa đêm.
Sợ bị người ta trông thấy, trời chưa sáng, anh đã xuống lầu.
Ngồi trong taxi, Khang Kiếm xoa cái cổ mỏi nhừ, tâm trạng nặng nề.
Từ sau lần đó, họ thường gặp nhau vào những đêm cuối tuần, có khi cùng ăn cơm, có khi cùng uống cà phê, có khi qua đêm trong khách sạn. Bởi vì nơi họ ở đều không thích hợp để chơi trò tình ái. Nhưng dù làm gì, Khang Kiếm cũng đều chọn nơi yên tĩnh, khuất nẻo, bốn bề đều là người lạ.
Y Đồng Đồng từng nghi hoặc hỏi anh, rốt cuộc anh có yêu cô không, có phải cô không xứng đáng với anh không?
- Đồng Đồng, trước đây anh đã nói với em rồi, anh sẽ không kết hôn với ai hết. - Anh trả lời. - Chúng ta cứ thế này không tốt sao?
- Như thế này thì tốt cái gì? Chúng ta rõ ràng là nam nữ độc thân, nhưng em lại giống như bồ nhí của anh vậy. Em muốn kết hôn, muốn mình có con. - Y Đồng Đồng cười khổ.
- Anh không tin vào hôn nhân, không tin trong tình yêu trai gái lại có thể giữ được sự chung thủy tuyệt đối. Anh không muốn lừa dối em, em không thể chấp nhận, anh có thể hiểu được.
Anh nhìn vào mắt cô, nét mặt lạnh lùng.
Y Đồng Đồng thỏa hiệp:
- Hôn nhân chỉ là một hình thức, nếu anh chỉ yêu một mình em, chúng ta cứ thế này vậy.
Hai người tiếp tục ở bên nhau, tiếp tục gặp gỡ, ăn cơm, uống trà, làm tình ở những nơi không người quen biết.
Thỉnh thoảng, Y Đồng Đồng sẽ vì chuyện của bạn bè hay người thân mà đến nhờ anh giúp đỡ, trong phạm vi có thể, anh đều đáp ứng. Anh cũng sẽ tặng hoa, quần áo, đồ trang sức cho Y Đồng Đồng, giống như những người đàn ông cưng chiều bạn gái khác.
- Khang Kiếm, hình như từ trước tới nay anh chưa bao giờ nói anh yêu em? - Có lúc Y Đồng Đồng sẽ quấn lấy anh hỏi.
Anh thản nhiên liếc cô, buông ra hai chữ: Trẻ con!
Khi anh gặp Y Đồng Đồng lần đầu tiên, tình yêu đã từng như một ngọn lửa rực sáng, phát ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ trong không trung, nhưng chẳng mấy chốc đã hóa thành đám tro tàn. Không hẳn là vì bạn trai cũ của Y Đồng Đồng, mà vì anh cảm thấy trên đời này không có ai là ngoại lệ, có thể mãi mãi không thay đổi với một chuyện nào đó một con người nào đó, bao gồm cả bản thân anh.
Hiện giờ Y Đồng Đồng với anh, là thói quen, giống như một đối tác ăn ý, không phải bận tâm trong công việc.
Cuối cùng anh vẫn lừa gạt đố