Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2779 lượt.
g như đã có câu trả lời. Đàn ông mà, hẳn là chuyện đó rồi, anh hùng khó qua ải mĩ nhân!
Hoa Hưng mỉm cười đi vào văn phòng của Khang Kiếm, Giản Đơn đang báo cáo công việc với anh, thấy Hoa Hưng đi vào vội rót trà mời ông ta ngồi.
Đối với người bên cạnh Khang Kiếm, Hoa Hưng cũng quan tâm nhiệt tình như đối với người nhà.
- Ông Hoa, ông ngồi trước đi, tôi đi lấy tài liệu. - Giản Đơn chào hỏi một câu rồi ra ngoài.
Khang Kiếm không giống như ngày thường đùa với Hoa Hưng mấy câu, sau đó hỏi ông ta có việc gì. Văn phòng công quyền kiểu này, dân thường đâu có được lai vãng, ngoài kia có bao con mắt đang rập rình đấy!
Hôm nay, lông mày Khang Kiếm xoăn tít lại, ánh mắt lạnh lùng.
Hoa Hưng ngồi xuống:
- Thị trưởng Lâm vời tôi đến, nói là tháng sau toàn tỉnh sẽ mở một cuộc hội nghị bảo vệ môi trường ở Tân Giang, khách sạn Hoa Hưng cũng là một trong những nơi tiếp đãi, bảo tôi chuẩn bị cho tốt. Bàn bạc xong xuôi, tôi tới đây báo với anh Khang.
- Ờ. - Khang Kiếm liếc đống giấy tờ trên bàn - Vậy đã báo cáo với các thị trưởng khác chưa?
Hoa Hưng cười ha ha, đương nhiên nghe ra được giọng Khang Kiếm không vui, vội tự kiểm điểm:
- Anh Khang, hôm trước tôi mạo muội tới nhà chúc mừng, đáng lẽ tôi không nên bỏ lỡ ngày vui của anh, ai dè anh không có nhà.
- Chỉ vậy thôi?
Khang Kiếm nhướn mày liếc ông ta, tay Hoa Hưng này không phải là đến nhà chúc mừng, hắn ta cố ý tới gặp Bạch Nhạn. Người này đã thành tinh, đầu tiên là để đi lại làm quen, sau đó sẽ tìm tới bệnh viện của Bạch Nhạn, dần dà tiếp cận cô, từ đó nắm được nhược điểm của anh.
Đúng là cực kỳ sai lầm, Khang Kiếm cười khẩy.
- Còn có thể thế nào nữa? Anh Khang đúng là may mắn, phu nhân rất xinh đẹp, trẻ trung, biết đối nhân xử thế, lúc cười lại còn có hai cái lúm đồng tiền rất duyên nữa.
Hoa Hưng quả thật có chút ngưỡng mộ, vợ sếp Khang trông cũng trạc tuổi con gái ông ta, nhưng xinh đẹp hơn nhiều!
Mặt Khang Kiếm càng tái, giọng nghiêm nghị:
- Sau này có việc gì thì gọi điện nói rõ với thư ký Giản, hoặc là đến văn phòng của tôi, đừng có công tư bất phân. Vợ tôi không thích tôi bàn công việc ở nhà.
Hoa Hưng gãi đầu, cũng không tức giận:
- Đúng thế, đúng thế, vợ chồng son chàng chàng thiếp thiếp, sao có thể để công việc làm cho mất hứng chứ?
- Ông còn chuyện gì nữa không? - Khang Kiếm đứng dậy, đây là động tác đuổi khách.
- Lần trước có người họ hàng chỗ anh đến xem căn hộ, bây giờ đã lắp đặt xong xuôi, chính thức cho thuê. Đây là chìa khóa, nhờ anh Khang chuyển cho người họ hàng của anh, nếu cô ấy thích thì mời cô ấy đến bộ phận kinh doanh làm thủ tục. Tôi có chuyện muốn nhờ anh Khang, tôi mua chiếc xe cho bà xã, bà ấy chê màu không đẹp. Anh Khang quen biết nhiều, xem ai thích không? Tôi muốn bán trao tay.
Hoa Hưng rút trong ví ra một chùm chìa khóa, đặt trên bàn Khang Kiếm. Đây mới là mục đích thật sự của ông ta hôm nay.
Khang Kiếm khẽ nhắm mắt:
- Tôi sẽ để ý.
Trong lời nói còn có ý khác.
- Anh Khang, nghe nói việc cải tạo thành cũ sắp bắt đầu gọi thầu bên ngoài, tập đoàn Hoa Hưng của chúng tôi có thể tham gia không?
- Đương nhiên, các ông có thế mạnh về xây dựng như vậy, hoàn toàn có thể dự thầu.
Những gì cần nói, cần nhắc đến, đều đã xong xuôi.
Hoa Hưng cười khùng khục chắp tay với Khang Kiếm.
- Được rồi, vậy anh Khang làm việc đi, tôi không quấy rầy nữa. Cáo từ.
Hoa Hưng vốn lùn, lại khom lưng, người lại béo, lăn ra ngoài như Võ Đại Lang[6'>.
[6'> Võ Đại Lang: nhân vật trong tiểu thuyết Kim Bình Mai, chồng Phan Kim Liên.
Khang Kiếm tiễn ông ta ra đến tận cửa, sau đó quay người vào.
Anh ngồi trên ghế, dịch giấy tờ sang một bên, cầm chùm chìa khóa, lông mày nhíu lại. Một lúc sau, anh đứng dậy, đi ra khép cửa, bước tới cửa sổ, rút điện thoại ra bấm nhanh mấy con số.
- Đồng Đồng, em có ở trường không?
- Em không ở trường thì còn ở đâu? Sao bì được với anh, lên trời xuống đất, xuất thần nhập quỷ. - Giọng Y Đồng Đồng rất bình tĩnh, trong sự bình tĩnh ấy ẩn chứa một vẻ oán trách. Cuối tuần vừa rồi gọi cho anh mười mấy cú điện thoại, anh mới nghe một cú, lại còn đang ở đảo Giang Tâm.
Khang Kiếm nhún vai:
- Chiều mai có tiết không?
- Có một tiết. Có chuyện gì không?
- Ừ, anh muốn gặp em.
- Anh có thể sao? Anh không về với vợ hiền của anh à? - Y Đồng Đồng chua chát hỏi.
- Mấy giờ em đi được? Năm giờ được không?
- Sếp Khang quyết định rồi, ai dám nói không được.
- Vẫn đến quán cà phê đó.
- Vâng - Câu này, Y Đồng Đồng kéo dài giọng, nghe dịu dàng như nước, mềm mượt, xa xăm.
Chập tối, Khang Kiếm về nhà.
Giản Đơn giờ là thư ký kiêm tài xế của anh, xe chạy thẳng tới dưới sân khu nhà anh ở. Anh đứng ở đầu cầu thang, ngước nhìn cánh cửa sổ tầng nhà mình, đèn phòng ăn đang sáng, Bạch Nhạn đã về trước rồi.
Anh không lên lầu ngay mà quay người chầm chậm dạo một vòng quanh con đường mòn lát đá trong tiểu khu.
Trời không có gió, hoàng hôn yên lặng, con đường rợp bóng cây vắng vẻ, những thân cây to xù xì thô ráp hai bên đường trầm mặc, mặt hồ nhỏ tr