Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2807 lượt.
oại cho cô, nhưng cuối cùng vẫn tắt máy.
Anh nói gì với cô bây giờ, nếu cô hỏi anh tại sao, lại nói những lời như vậy trên bàn ăn, anh phải trả lời ra sao?
Thực ra khi vừa thốt ra câu nói đó, anh đã vô cùng hổ thẹn.
Anh và Bạch Nhạn kết hôn nhưng lại luôn mỗi người một giường, chuyện này là do lỗi của anh, là do anh bắt đầu trước. Đêm tân hôn, anh vứt Bạch Nhạn lại, ngày hôm sau lại cố tình đặt một cái giường xếp trong phòng làm việc, cho đến giờ hai người vẫn chỉ là vợ chồng hữu danh vô thực. Trước khi kết hôn bọn họ còn ôm nhau, hôn nhau, kết hôn rồi ngoại trừ việc đôi lúc Bạch Nhạn tinh nghịch thơm nhẹ anh một cái như chuồn chuồn lướt nước, giữa họ không hề có bất kỳ một cử chỉ thân mật nào.
Nếu nhìn từ góc độ của một người bàng quan để đánh giá anh và Bạch Nhạn, anh cảm thấy mình là một tên khốn đê tiện, còn Bạch Nhạn lại là một cô gái bao dung độ lượng.
Chính tên khốn này không biết xấu hổ mà còn tưởng rằng hay ho lắm, trước mặt bố mẹ hai bên lại tiết lộ rằng sau khi kết hôn, hắn chưa từng đụng đến Bạch Nhạn, như vậy là có dụng ý gì?
Hắn là trợ lý thị trưởng danh cao vời vợi, cô là y tá nhỏ tầm thường, hắn không thèm đụng vào cô? Hắn thanh cao, cô thấp kém, cô không xứng với hắn?
Khi nói ra những lời đó, đầu óc anh nóng bừng như đang kề sát miệng núi lửa, anh chỉ có một suy nghĩ, muốn khiến họ đau đớn.
Theo phép lịch sự, ba bậc trưởng bối là ông Khang Vân Lâm, bà Lý Tâm Hà và Bạch Mộ Mai ngồi ở ghế chính, ông Khang Vân Lâm ngồi giữa, bà Lý Tâm Hà và bà Bạch Mộ Mai ngồi hai bên. Anh nhìn thấy ông Khang Vân Lâm tỏ vẻ nghiêm nghị, lúc nói chuyện với bà Bạch Mộ Mai không thèm nhìn bà, nhưng cánh tay bên phía bà ta luôn để dưới gầm bàn, chưa uống rượu mặt đã đỏ phừng phừng, nhịp thở có vẻ không ổn định.
Anh nhắm mắt lại, dùng đầu gối cũng có thể đoán được dưới gầm bàn đang diễn ra trò gì. Đó là bố anh đấy! Mẹ anh vẫn còn ngồi cạnh đó, vẫn còn ngốc nghếch tỏ vẻ âu yếm, nhu mì với ông, chính là để được nở mày nở mặt với bà Bạch Mộ Mai. Thực ra bà Lý Tâm Hà và ông Khang Vân Lâm đã chiến tranh lạnh hơn 20 năm, gần nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều, đã từ lâu chẳng còn hiểu ý nhau, âu yếm không thành lại thành ra xấu hổ. Anh nhìn bà Lý Tâm Hà, thầm cảm thấy bà vừa đáng thương vừa tội nghiệp. Nếu khả năng kiềm chế bản thân không tốt thì anh thật muốn lật tung cái bàn lên, lật tẩy bộ mặt đáng kinh tởm của ông Khang Vân Lâm.
Lửa giận trong đầu như một con mãnh thú lồng lộn gầm rú đòi xông ra.
Bạch Nhạn bỗng bịt miệng chạy ra ngoài, tiếp đó bà Bạch Mộ Mai từ ngoài đi vào cười khúc khích, yêu kiều liếc mắt với ông Khang Vân Lâm:
- Khang Kiếm, có phải mẹ sắp được làm bà ngoại rồi không? Trời ạ, nếu là bé gái thì mẹ đến trông giúp bọn con nhé, được không?
- Thật không? Vậy chẳng phải tôi sắp được lên chức ông nội rồi sao, nhưng tôi thích cháu trai. - Ông Khang Vân Lâm phấn khởi đôi mắt đục ngầu sáng rỡ.
Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô mặt xám như chì.
Khang Kiếm không chịu nổi sự kích thích này, con mãnh thú trong cơ thể rống lên một tràng dài rồi xông ra ngoài, đầu óc anh trống rỗng, không hề nghĩ ngợi, câu nói ác độc kia cứ thế buộc miệng chui ra.
Chỉ muốn hung hãn phản kích lại bà Bạch Mộ Mai, làm cho bà ta hổ thẹn, khiến cho bà ta không chỗ dung thân, cũng muốn cho ông Khang Vân Lâm biết rằng, đối với anh, Bạch Nhạn chẳng là gì cả.
Bà Bạch Mộ Mai thờ ơ nhắm mắt lại, khẽ ừ hử một tiếng:
- Vậy sao, làm mẹ mừng hụt.
Giọng hờn dỗi, nhẹ nhàng.
Ngay lập tức nét mặt bà Lý Tâm Hà và thím Ngô ngập tràn ánh mặt trời rực rỡ, chỉ có ông Khang Vân Lâm là biến sắc.
Trái tim anh phút chốc rơi đáy vực.
Anh biết, chỉ lát nữa thôi, câu nói này hoặc là qua miệng bà Bạch Mộ Mai, hoặc là qua tiếng cười mỉa mai của bà Lý Tâm Hà, sẽ được truyền tai Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn sẽ phản ứng ra sao?
Cô thản nhiên nói về mối quan hệ của anh và Y Đồng Đồng như không có chuyện gì, tự nhiên chào hỏi Y Đồng Đồng. Có phải cô vẫn chưa nghe nói về chuyện đó? Anh nhìn cô, vừa hổ thẹn, bất lực, vừa chua xót, cứ như vậy anh chạy trốn, trốn tới tận Bắc Kinh xa xôi.
Tim anh như bị đeo một tảng đá ngàn cân, nhịn không liên lạc suốt hai ngày. Anh đợi cô chất vấn, đợi cô mắng chửi, đợi cô phản bác, nhưng cô không gọi một cuộc điện thoại nào.
Dường như việc anh ra khỏi nhà là rơi mất, anh về đến nhà là nhặt được, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Phải chăng chính anh là một người dưng chẳng chút liên quan, mọi lời nói của anh,đều chẳng thể làm cô tổn thương?
So đo được mất, thấp thỏm bất an, tựa như một đứa trẻ đang đợi thần vận mệnh ra phán quyết, không thể phản kháng nhưng lại không thể không đối mặt, nhưng trong lòng vẫn thầm cầu nguyện kỳ tích sẽ xảy ra.
Trong hai ngày này, con tim anh luôn bị giầy vò, nhưng anh lại ý thức được một sự thật, đó là anh đã không thể nào chấp nhận việc để mất Bạch Nhạn.
Cảm giác này trước đây cũng có, nhưng hiện giờ anh cảm thấy nó càng mãnh liệt càng chân thực hơn.
Tại sao lại không thể chấp nhận, đến giờ anh vẫn chưa thể nói rõ được, anh c