Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2805 lượt.

dõi mấy lần, anh ấy đúng là chỉ ở trong trường học, bên cạnh nếu không phải là đồng nhiệp thì là học sinh, không có vấn đề gì cả. mình đang nghĩ, có lẽ kết hôn rồi, bọn mình đều sẽ chín chắn hơn một chút. Nhưng mà, mình phải nói thế nào với anh ấy đây?
Bạch Nhạn ngẫm nghĩ, nắm tay Liễu Tinh:
- Đừng nghĩ ngợi lung tung, tình cảm của Lý Trạch Hạo và cậu tình cảm sâu sắc bao năm, có thể giờ sẽ hơi phai nhạt một chút, nhưng chắc chắn sẽ không có sự thay đổi về chất. Chẳng qua là áp lực của anh ấy quá lớn, bọn mình không học cấp ba, cấp ba là những ngày tháng vô cùng đen tối, cậu thông cảm với anh ấy một chút. Đợi đến nghỉ hè, cậu sẽ thấy anh ấy nhất định sẽ ấm áp trở lại.
- Hy vọng là thế. Liễu Tinh khẽ nhếch môi.
Thực ra Bạch Nhạn muốn nói với Liễu Tinh, trừ khi tự nguyện ràng buộc với đối phương, nếu không hôn nhân chẳng có chút ý nghĩa nào. Câu này chỉ đảo một vòng trong miệng, rồi lại chui xuống bụng. Giờ nghỉ trưa kết thúc, Bạch Nhạn bị y tá trưởng xua đến phòng bệnh hiểm nghèo trên tầng áp mái của tòa nhà nội trú bên cạnh lấy tài liệu gì đó. Bạch Nhạn cúi đầu đứng đợi thang máy. Lúc này ở thang máy có rất ít người.
Tòa nhà nội trú có hai thang máy, một cái dừng tầng chẵn, một cái dừng tầng lẻ.
Bạch Nhạn ấn cả hai bên thang máy, không biết là chờ đợi khiến người ta cảm thấy thời gian trôi qua rất chậm, hay là thang máy bị người ta chiếm dụng, con số trên thang máy rất lâu mới nhảy một lần.
Bạch Nhạn sốt ruột ngẩng đầu lên, bên cạnh bỗng có thêm một người. Cô quay sang nhìn, tóc gáy bỗng dựng lên, người này chính là âm hồn không tan Lãnh Phong.
Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, một nụ cười nho nhỏ, thoáng ẩn thoáng hiện trên môi anh.
Không thể phủ nhận, gặp lại Lãnh Phong, trong lòng Bạch Nhạn có cảm giác rất kỳ quái.
Cô quay mặt đi, âm thầm nới rộng khoảng cách giữa mình và Lãnh Phong, mắt nhìn chằm chằm vào hàng số đang nhảy trên thang máy, lòng thầm đề phòng Lãnh Phong lại nói ra những lời kinh thiên động địa, mỗi giây trôi qua đều ngột ngạt, khó chịu.
Thang máy dừng tầng lẻ xuống trước, tầng áp mái là tầng thứ 23. Lãnh Phong bước vào, ấn nút đợi cô. Bạch Nhạn mắt nhìn thẳng, vẫn đứng nguyên tại chỗ, cô có thể đi lên tầng 24 rồi đi bộ xuống một tầng cũng được.
Thang máy phát ra tiếng cọt kẹt oán trách, Lãnh Phong bỗng vươn tay kéo Bạch Nhạn vào trong thang máy.
- Anh làm gì vậy? - Bạch Nhạn đi chui ra ngoài.
- Em đang tránh tôi? - Hai tay Lãnh Phong chống vào tường, nhốt Bạch Nhạn vào giữa vòng tay anh, quay trái là rúc vào lòng, quay phải là ôm, Bạch Nhạn đành phải ngẩng đầu tức giận nhìn thẳng anh.
Cửa thang máy kêu “kính coong”, từ từ khép lại.
Thang máy trong bệnh viện phải rộng hơn thang máy trong các văn phòng, chung cư thông thường, bởi vì phải chứa cả băng ca. Nếu không có băng ca, bình thường có thể chở được trên 20 người. Nhưng lúc này Bạch Nhạn lại cảm thấy thang máy nhỏ như một cái lồng, chật tới mức cô không thể thở nổi.
- Cái gì gọi là tránh? Bởi vì tôi nhìn thấy bác sĩ Lãnh cao quý mà không cúi đầu khom lưng chào hỏi sao? - Cô dũng cảm ưỡn thẳng người, giọng rất đanh - Bác sĩ Lãnh, anh đích thực là chuyên gia do viện trưởng bỏ ra số tiền lớn để mời về, trong bệnh viện ai ai cũng phải cung kính với anh, nhưng anh cho rằng đó là họ thật lòng sao? No, họ chẳng qua chỉ là chịu sức ép của cơm áo gạo tiền thôi. Tôi… hôm nay tôi không muốn dung túng cho những hành vi ngang ngược như vậy nữa, anh hiểu chưa?
Lãnh Phong thu tay về khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào cô:
- Bạch Nhạn, đến giờ em vẫn nói bướng, em đích thị là một con đà điểu.
- Anh… ý anh là gì? - Bạch Nhạn tức đến nỗi giọng run lên. Từ trước đến nay quan hệ của cô ở bệnh viện rất tốt, chưa từng nổi cáu với ai, nhưng lại giao chiến trực diện với cái tên hàn lưu Siberia này mấy phen rồi. Tay nghề của Lãnh Phong rất tốt, bản lĩnh khiêu khích người khác cũng là số một.
Lãnh Phong không đáp, ngước mắt lên nhìn số tầng đang nhảy.
Thật kỳ lạ, vậy mà giữa đường không ai vào thang máy.
Thang máy đến tầng thứ 21, Lãnh Phong ấn nút mở cửa, Bạch Nhạn quay mặt đi không nhìn anh, hả hơi để điều chỉnh tâm trạng.
- Anh làm gì thế? Tôi muốn lên tầng áp mái.
Lãnh Phong nắm tay Bạch Nhạn kéo ra khỏi thang máy, Bạch Nhạn kêu thất thanh.
Lãnh Phong mặt lạnh như tiền, tiếp tục im lặng, lôi Bạch Nhạn ra thang bộ, đi tới tầng 22. Tầng 22 là phòng bệnh VIP của bệnh viện, thường dành cho những người có thân phận tương đối đặc biệt như là người nổi tiếng hay quan chức, phần lớn thời gian đều đóng cửa. Hành lang vắng vẻ im lìm, ho khẽ một tiếng cũng rất vang.
Chỗ chiếu nghỉ cầu thang là nhà vệ sinh công cộng, Lãnh Phong lấy chân đá tung cửa, đẩy Bạch Nhạn đến trước bồn rửa mặt, giật mũ y tá của cô ra, chỉ vào tấm gương trên tường:
- Em mở to mắt ra mà nhìn xem, hôm đó tôi nói sai chỗ nào, hạnh phúc của em được viết ở đâu?
Đầu Bạch Nhạn sắp bốc hỏa, cô nhắm mắt lại, ngước mắt lên.
Lãnh Phong quắc mắt, vẻ mặt mỉa mai. Đứng cạnh anh, đầu tóc cô rũ rượi, sắc