Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2803 lượt.

mặt vàng vọt, trong đôi mắt gấu mèo vẫn đầy tia đỏ, ánh mắt sâu thẳm, lông mày cau lại, dáng vẻ phờ phạc. Trời ơi… đây chính là con ma trong gương chui ra rồi.
Bạch Nhạn cuống quýt buộc tóc lại, ấn lên má hòng ép ra được một chút hồng hào:
- Sao nào, anh chưa bao giờ nhìn thấy phụ nữ mất ngủ không trang điểm hay sao? Ầm ĩ không đâu.
Cô thật muốn chửi anh ta là đồ đần độn luôn cho xong.
- Bạch Nhạn, em mới hai mươi tư tuổi, không phải bốn mươi hai đâu. Ở tuổi em, dù là cả đêm không ngủ, buổi sáng dậy sớm vẫn sẽ tươi mát như cành liễu ngày xuân.
Lãnh Phong dịu giọng trở lại, thở dài, đi tới phía sau cô, đỡ lấy vai cô, cùng cô nhìn vào gương:
- Bạch Nhạn, bây giờ cả tâm hồn và thể xác em đều rã rời, sắp vượt quá giới hạn mà em có thể chịu đựng rồi.
Bạch Nhạn cụp mắt xuống, tim như thắt lại:
- Bác sĩ Lãnh, anh cứ khăng khăng khẳng định là tôi không hạnh phúc, việc đó đối với anh có ý nghĩa gì không?
Lãnh Phong buông tay cô ra:
- Nhìn em như vậy, tôi đau lòng.
Bạch Nhạn quay sang nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của anh, hơi sửng sốt.
Cô nghe thấy trong giọng nói của anh chất chứa sự không đành lòng:
- Phòng bệnh hiểm nghèo không có tài liệu gì cần lấy cả, là tôi gọi điện đến phòng phẫu thuật, lát nữa tôi sẽ tìm lý do để báo với phòng phẫu thuật rằng đến tối em mới có thể quay về. Em trực ca đêm mà! Buổi chiều cứ ngủ ở đây, đến giờ ăn tối tôi sẽ gọi điện đánh thức em dậy. Có lẽ phải mấy đêm rồi em chưa được ngủ tử tế.
Anh đặt một chùm chìa khóa vào tay cô.
Nhà vệ sinh chìm vào yên lặng.
Bạch Nhạn há hốc mồm, thấy anh nhìn mình chằm chằm, ngập ngừng một lúc mới nói:
- Cảm ơn anh, bác sĩ Lãnh, tôi đúng là hơi mệt… tôi biết anh quan tâm đến tôi… thực ra mọi thứ rồi sẽ trôi qua, tôi có thể chống đỡ…
Nói đến cuối câu, giọng đã hơi nghẹn lại. Từ trước đến nay cô chưa bao giờ tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác, cũng không rơi nước mắt trước mặt bất kỳ ai. Có lẽ trong lòng chất chứa quá nhiều chuyện, cô đã thất thố rồi.
Chẳng qua cô chỉ mất đi một mái nhà mà thôi, trước đây cô cũng chẳng có, bây giờ cũng không cần phải đau lòng.
- Bạch Nhạn - Lãnh Phong xoa đầu cô - Nếu mọi chuyện rồi sẽ trôi qua, thì đừng nghĩ ngợi gì hết, ngủ cho ngon đi.
Bạch Nhạn ngẩn người, tưởng chừng như câu sau anh ta chắc chắn sẽ khí khái vỗ mạnh lên vai cô: “Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ ủng hộ em”.
Lãnh Phong chỉ cười, đẩy cô ra khỏi nhà vệ sinh, đến trước cửa một phòng bệnh:
- Ở đây không có ai đến quấy rầy, em vào đi!
Không đợi Bạch Nhạn trả lời, anh xua tay, biến mất dạng nơi cầu thang.
Bạch Nhạn đờ đẫn, một lúc lâu mà vẫn không tỉnh ngộ được, đợi đến khi định thần lại thì đã không thể kìm được nước mắt.
Cô mở cửa, trong phòng bệnh sáng sủa sạch sẽ, giống như trong khách sạn vậy. Cô cởi áo khoác, trèo lên giường, lấy chiếc chăn đơn trắng tinh lau nước mắt, ôm gối nghĩ ngợi miên man một hồi rồi nhắm mắt lại.
Giấc ngủ này đến quên trời đất, giữa chừng Bạch Nhạn có tỉnh lại một lát, nghe như có tiếng gì, cô chỉ chớp mắt mấy cái rồi lại mê man ngủ thiếp đi. Sau đó lại tỉnh lại, bốn bề tối om, cô nheo mắt một lúc rồi bỗng sực nhớ ra điều gì, bật dậy bật đèn, lấy điện thoại ra xem, toi rồi, ba giờ sáng giờ Bắc Kinh, còn có n cuộc gọi nhỡ.
Trời ơi, nếu tính từ ba giờ chiều thì cô cũng đã ngủ được mười hai tiếng đồng hồ rồi. Cô nhớ lúc ra khỏi phòng phẫu thuật hình như là một giờ mười lăm.
Bạch Nhạn toát mồ hôi, chân tay luống cuống mặc quần áo, buộc lại tóc, khom người đi ra cửa, nhè nhẹ, se sẽ mở cửa ra, ngó nghiêng bốn phía, bỗng giật bắn cả mình.
- Dậy rồi à! - Trên chiếc ghế dài dành cho người nhà bệnh nhân ở ngoài cửa có một người đang ngồi, ở đầu bên kia chiếc ghế đặt một hộp cơm.
- Bác sĩ Lãnh? - Theo ánh đèn lờ mờ ở hành lang, Bạch Nhạn ngập ngừng gọi.
- Tôi gõ cửa rồi gọi điện thoại mấy lần mà em chẳng trả lời. Tôi đang đếm, nếu đến bốn giờ mà em không ra ngoài thì tôi sẽ phá cửa.
Bạch Nhạn thẹn đỏ mặt:
- Xin lỗi, tôi đã ngủ là ngủ mê mệt luôn. Tôi… không có thời gian tiếp chuyện anh nữa, tôi về phòng phẫu thuật trước.
Chắc anh ta không ngồi lì mãi ở ngoài đấy chứ?
- Phía đó tôi đã giúp em đổi ca rồi. - Lãnh Phong từ tốn gọi cô lại - Đói chưa?
Bạch Nhạn vặn vẹo đôi tay, mắt liếc hộp cơm, tim bất giác run lên.
Trong hộp cơm có một tách trà ấm, mấy miếng bánh thạch. Ba giờ sáng đêm hè, uống trà ấm, ăn bánh thạch, mỹ vị khó mà tả nổi.
- Ăn từ từ thôi. - Lãnh Phong nhìn Bạch Nhạn phùng mang trợn má, không nhịn được bật cười.
Bạch Nhạn xấu hổ, quay mặt đi, cô không hỏi Lãnh Phong đã đợi mấy tiếng rồi, không hỏi tại sao Lãnh Phong lại đối xử tốt với cô như vậy. Quan hệ anh ta và cô giống như một cánh cửa sổ bịt giấy, chỉ cần chọc thủng thì có thể giả ngây giả ngô, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Người đàn ông kiêu hãnh như Lãnh Phong, chỉ cần cô luôn giữ đúng chừng mực, luôn lãnh đạm, duy trì khoảng cách, anh ta sẽ biết dừng lại đúng lúc.
Anh vô tình nhìn thấu sự thật về cô, vì thế nảy sinh sự thương hại, tỏ ra quan