Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342308
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2308 lượt.
thấy không phải anh ta đang cứu vớt cuộc hôn nhân của họ mà chỉ đang khẳng định sự thật này.
***
Đúng vậy, Thư Thần là một người thiểu năng.
Đúng vậy, Thư Thần mắc bệnh thận, một quả thận đã không thể làm việc, bây giờ đang là thời điểm tốt nhất để thay thận, nếu để lỡ sẽ có thể ảnh hưởng đến tính mạng.
Chi phí giải phẫu thay thận là ba mươi vạn tệ, còn phải bỏ tiền ra mua thận, tổng cộng sẽ thành một con số cực lớn.
Vừa nghe xong những gì bác sĩ nói bố mẹ cô đã đưa mắt nhìn nhau, trong mắt lộ rõ vẻ đau buồn. Bọn họ không nói một lời mà chỉ quay sang nhìn Thư Sướng.
Bác sĩ chép miệng, có lời nói nào đó đã lên đến miệng lại bị nuốt xuống.
Thư Thần nằm trên giường, cơn sốt nhẹ khiến anh khó chịu rên rỉ.
Bố mẹ nói không nên lời, bác sĩ muốn nói lại thôi, nhưng tất cả đều hiện rõ trong mắt. Thư Sướng nhìn là hiểu ngay.
Thư Thần là một người thiểu năng, anh có thể sống đến ba mươi tám tuổi trên thế giới này đã là một kì tích. Tính mạng tàn phế này không đáng để tiếp tục tồn tại.
Mấy năm nay nhà họ Thư cũng có chút ít tích cóp, số tiền này là bố mẹ cô dành dụm để dưỡng lão và chuẩn bị cho Thư Sướng kết hôn, không liên quan gì đến Thư Thần.
Thư Thần là một gánh nặng, vứt bỏ cũng không tiếc nuối.
Thư Sướng cắn môi đến bật máu, cô ngước mắt lên kiên định nhìn bác sĩ, "Làm phiền bác sĩ giúp tôi tìm nguồn thận, còn tiền nong chúng tôi sẽ nghĩ cách".
"Xướng Xướng..." Nước mắt mẹ cô chảy xuống, bà khẽ lắc đầu với cô.
Thư Sướng gật đầu nặng nề.
Anh ấy là một người thiểu năng, nhưng anh ấy tên là Thư Thần.
Tại sao Thư Sướng lại đến thế giới này? Đó là để chăm sóc Thư Thần.
Năm Thư Thần mười hai tuổi, bố mẹ cô mới triệt để chấp nhận sự thật con trai mình là một đứa thiểu năng. Nhìn Thư Thần chơi đùa không lo không nghĩ, họ nghĩ có ngày họ sẽ già, sau đó ai sẽ chăm sóc nó?
Vì vậy, họ mới quyết định sinh thêm một đứa con.
Thư Sướng sinh đúng ngày sinh nhật Thư Thần, mùng một tháng sáu, ngày quốc tế thiếu nhi, cố rất thân với Thư Thần, tính tình lúc nào cũng vui vẻ như bé thơ.
Thư Thần là một người thiểu năng, nhưng vì người thiểu năng này mà trong nhà họ lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.
Bố mẹ cô đã quen với việc dành cho Thư Thần một không gian tự do.
Không còn Thư Thần, bố mẹ cô sẽ như người mất trọng tâm, còn Thư Sướng sẽ phải bảo vệ ai? Những lời nói trong đáy lòng cô sẽ nói cho ai nghe?
Bố mẹ cô còn chưa phải quá lớn tuổi, tiền dưỡng lão tạm thời chưa cần suy nghĩ nhiều, còn việc kết hôn của cô có thể hoãn lại mấy năm. Thư Sướng tính toán trong lòng một hồi rồi hạ quyết tâm.
Thư Thần là kẻ ngốc, nhưng cũng là một sinh mạng như ai, sao có thể trơ mắt nhìn anh chờ chết được?
Anh là người anh trai có cùng huyết thống với cô, sinh cùng tháng cùng ngày, cầm tinh cùng một con giáp.
"Mẹ, chúng ta sẽ cố gắng được". Thư Sướng đi tới vuốt mái tóc muối tiêu của mẹ.
Mẹ cô sinh cô năm bốn mươi tuổi, vì bệnh tình của Thư Thần nên nhìn bề ngoài bà tỏ ra già hơn tuổi rất nhiều. Lúc Thư Sướng vào tiểu học, ngày mẹ cô đến họp phụ huynh, tất cả mọi người đều cho rằng đó là bà nội của Thư Sướng.
"Nhưng biết giải thích với gia đình bên nhà Dương Phàm thế nào?" Mẹ cô lo lắng hỏi.
Dương Phàm và Thư Sướng đã ước định làm lễ cưới vào ngày mùng một tháng năm năm sau, La Ngọc Cầm đã đi xem ngày rồi để hai người đăng kí kết hôn trước. Bố mẹ Dương Phàm đã mua cho hai người một căn hộ tập thể trong nội thành, bố mẹ Thư Sướng chủ động đề nghị bỏ tiền lo hoàn thiện nhà và mua sắm nội thất.
"Con đi bàn bạc với Dương Phàm, anh ấy sẽ hiểu". Thư Sướng tràn đầy tự tin, bởi vì Dương Phàm yêu cô, anh ta đã đồng ý với cô sẽ cùng cô chăm sóc Thư Thần.
Hiển nhiên cô vẫn còn chưa hiểu hết Dương Phàm, trong lòng Thư Sướng rất khó chịu.
***
"Có cần phải vậy không? Anh ta cũng không còn dính dáng bao nhiêu với em nữa rồi". Dương Phàm nói tiếp.
Trong lòng mỗi người đều có những thứ họ cần giữ vững, cô không còn trông chờ anh ta hiểu cho cô nữa, những gì nên nói cô đã nhắc lại quá nhiều lần.
Bọn họ là hai cái cây đứng nhìn nhau từ hai bên bờ sông, không ai chịu từ bỏ mảnh đất dưới chân mình vì người kia.
Nhưng cô không trách anh ta quá thực dụng. Quả thật Thư Thần không phải người nhà anh ta, anh ta không nhận thức được sức lôi kéo mạnh mẽ của huyết thống, anh ta không có nghĩa vụ gánh vác những thứ này.
Trái tim cô như chìm xuống đáy vực sâu.
Thực ra, mấu chốt của tất cả mọi chuyển đều nằm ở một chữ tiền mà thôi.
Có tiền hay không có tiền, không phải được thể hiện ở chỗ anh ăn sơn hào hải vị còn tôi ăn rau ăn cháo, không phải ở chỗ tôi ngủ nửa cái giường còn anh ngủ một cái giường, không phải ở chỗ anh ở biệt thự còn tôi ở nhà tranh, mà nó chỉ thể hiện rõ khi phải đối mặt với tật bệnh. Nếu anh có tiền, anh có thể đến bệnh viện tốt nhất, tìm bác sĩ giỏi nhất, khiến cho tính mạng được thoải mái tiếp diễn. Còn nếu anh không có tiền, ngoài bất lực vẫn chỉ có bất lực.
Giá như cô hoặc Dương Phàm là con nhà giàu thì bệnh của Thư Thần sẽ không phải vấn đề