Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342316
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.
nước lọc, sau khi uống liên tục ba cốc, cơ thể cô mới trở lại bình thường.
"Em mệt chết đi được, phải lái xe sáu tiếng liền". Cô than thở một tiếng, ngã ngồi xuống ghế.
Tạ Lâm kéo ghế đến ngồi xuống bên cạnh cô, cười tít mắt.
"Chị làm gì thế?" Vừa thấy Tạ Lâm cười như vậy Thư Sướng đã sợ hãi trong lòng.
"Có một nghiệp vụ tư, em có nhận không?" Tạ Lâm hỏi.
"Có tiền chứ?" Nghiệp vụ tư của tòa soạn báo chính là viết bài theo đơn đặt hàng.
"Đương nhiên", Tạ Lâm giơ một bàn tay lên, "Năm con số!"
"Nhiều thế cơ à?" Thư Sướng cau mày, "Chuyện tốt như vậy sao chị lại bỏ qua được?" Trước kia Tạ Lâm là phóng viên mảng kinh tế của tòa soạn, vì vậy đã quen biết rất nhiều người giàu, sau đó mới chuyển sang làm quảng cáo vì công việc mới này có thu nhập cao hơn.
"Nếu chị viết thì sau này còn lăn lộn ở Tân Giang thế nào được nữa?" Tạ Lâm lắc đầu.
"Là vụ gì thế?" Thư Sướng cảm thấy có gì đó không ổn.
Tạ Lâm ghé vào tai cô, "Đã nghe nói đến Đêm Paris chưa?"
Thư Sướng gật đầu, đó là hộp đêm nổi tiếng nhất Tân Giang.
"Nghe nói sau nửa đêm ở đó sẽ có người bán bạch phiến..."
Không đợi Tạ Lâm nói xong Thư Sướng đã phẩy tay, "Thôi thôi, số tiền này em không cần. Chị cho rằng bọn bán bạch phiến đều là ngớ ngẩn hết à? Toàn là thần long thấy đầu không thấy đuôi thì có! Nếu bắt được bọn chúng dễ dàng như vậy thì cảnh sát còn việc gì mà làm nữa?"
"Xi! Đương nhiên người ta sẽ không rao bán ầm ĩ như bán kem ngoài đường, nhưng chỉ cần là hàng thì kiểu gì cũng phải bán ra. Không phải trước kia em đã từng trà trộn vào nhà máy người ta nằm vùng viết bài sao, lần này cũng coi như quen việc dễ làm rồi?"
"Có người đố kị với việc làm ăn của Đêm Paris à?" Thư Sướng suy đoán, bài báo này mà được đăng thì Đêm Paris sẽ lập tức phải đóng cửa.
Tạ Lâm cười ha ha, "Đừng hỏi tỉ mỉ như vậy, nói với em nhé, tin tức này tuyệt đối chính xác. Khi đó người ta vừa nói với chị là chị đã nghĩ ngay đến em rồi. Thế nào?"
Thư Sướng nhắm mắt lại trầm ngâm một lát, "Được rồi, em đi viết. Bây giờ chỉ cần có thể kiếm tiền thì kể cả có bắt em bán mình cũng được". Cô cười cười tự giễu.
"Bán mình à? Chị biết nhiều lão già giàu có lắm, trong đó cũng có một số thích loại hình như em, thế nào, có cần chị dắt mối không?"
"Biến đi!" Thư Sướng đẩy Tạ Lâm một cái, cười hậm hực, "Muốn bán mình cũng phải có thiên phú mới được, em vẫn còn tự biết mình là ai".
"Em sai rồi, thời đại này dựa vào sắc đẹp để thành công không hề dễ đâu. Bây giờ ai ai cũng nói đến nội tâm, người đẹp không cần dùng sắc đẹp trong công việc mới là đẹp thực sự, người thanh nhã như em có duyên đàn ông lắm! Ha ha, đừng đánh, đừng đánh", Tạ Lâm cười cả người vặn vẹo, chị ta vội vã xin tha, "Nói thật nhé, Xướng Xướng, một mình em lo chuyện của Thần Thần thì mệt quá, kiếm chồng sớm đi để người ta gánh đỡ cho một chút".
Thư Sướng ngắm nghía chiếc cốc trong tay,chậm rãi thở dài lấy điện thoại ra xem, vẫn chưa thấy điện thoại của Dương Phàm.
Trước khi đi lên đường cao tốc cô đã gửi tin nhắn cho anh ta để thông báo rằng hôm nay cô sẽ về, đến giờ đã được hơn bảy tiếng rồi.
Trong lòng cô cảm thấy bất ổn.
"Về bao giờ thế?" Không biết có người đứng ngoài cửa phòng từ lúc nào.
Vừa nghe thấy giọng nói này, cả Thư Sướng và Tạ Lâm đều vội vã đứng dậy.
"Vừa... nãy..." Thư Sướng trả lời lắp bắp. Cô từng phỏng vấn về rất nhiều vụ trọng án, đối tượng phỏng vấn có chánh án tòa án, luật sư nổi tiếng và các phạm nhân tội ác tày trời. Trước mặt họ, cô vẫn có thể phát âm rõ ràng, tư duy nhạy bén, chỉ có đứng trước mặt người đàn ông này là lòng bàn tay cô lại không khỏi đổ mồ hôi, đầu gối nhũn ra.
"Chào Tổng biên tập". Tạ Lâm cũng hơi mất tự nhiên, chị ta quay sang nháy mắt với Thư Sướng, "Thư Sướng, em nghỉ đi cho đỡ mệt, chị đến hội trường khiêu vũ đây!"
Chị ta mỉm cười đi lướt qua Bùi Địch Văn như một cánh bướm hoa.
"Bản thảo viết thế nào rồi?" Bùi Địch Văn đi đến.
"Đã xong bản thảo, lập tức có thể in ra ngay". Khó khăn lắm Thư Sướng mới khôi phục lại bình thường được.
Hôm nay Bùi Địch Văn mặc một chiếc áo phông màu lam nhạt, quần âu màu xám, giữ đúng phong độ nhẹ nhàng từ trước đến nay, không gần không xa, không thân không sơ, vẻ mặt hờ hững nhưng lại làm người ta không rét mà run.
"Mấy kì trước anh đều đã đọc rồi, viết rất khá. Vụ án lừa đảo làm chấn động cả nước này rất được độc giả quan tâm, mấy kì sau em phải không ngừng cố gắng".
Rất khá, đó là lời khen ngợi cực hạn của người đàn ông này. Thư Sướng thoáng trầm tĩnh lại, cung kính nhìn anh.
"Quyển sách đó chuẩn bị đến đâu rồi? Đã đặt được tên sách chưa?"
"Còn cần thêm mấy trường hợp nữa, mai ngày kia em tiếp tục đến phỏng vấn ở nông trường lao động cải tạo Tân Giang. Tên sách tạm được đặt là Khúc bi ca hoàng hôn". Quyển sách này là tập phóng sự Thư Sướng viết theo yêu cầu của tòa soạn, nội dung gồm những bài phỏng vấn các quan chức cấp cao không giữ được khí tiết lúc về già.
Bùi Địch Văn nhướng mày chăm chú nhìn Thư Sướng, "Khúc bi ca hoàng hôn, cái tiêu đề này không tồi