Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2509 lượt.
sát trong phòng thay quần áo. May mà phát hiện sớm nên đã cứu kịp".
"Phóng viên mảng giải trí có biết không?"
Tạ Lâm nhìn cô với vẻ xem thường, "Em đúng là đồ ngớ ngẩn. Đài truyền hình người ta lại để loại bê bối này truyền ra ngoài sao?"
"Chị lại gặp Vu Ba rồi à?" Thư Sướng nhìn Tạ Lâm rồi lập tức kết luận.
"Thì sao? Cậu ta chưa lấy vợ, chị chưa có chồng, gặp nhau là chuyện quá bình thường. Em không phải lên mặt giáo huấn, cẩn thận không chị trở mặt đấy!"
Thư Sướng thở dài, "Thôi được rồi, em không nói. Dù sao người thua thiệt cũng không phải em".
"Em ở cùng bố mẹ, lại còn trẻ, làm gì có cơ hội mà thua thiệt! Em đừng nói lung tung chuyện của Kiều Kiều với người ngoài nhé, nghe nói là tự tử vì tình, người đàn ông cô ta yêu thích một phụ nữ khác nên đòi chia tay cô ta. Xướng Xướng, một người phụ nữ hoàn mỹ như cô ta mà cũng bị đá, chị thiệt thòi chút xíu như thế này thì đã là gì".
"AQ sống lại rồi à?" Thư Sướng bật cười khi nghe Tạ Lâm nói vậy, "Chị cho rằng phụ nữ hoàn mỹ sẽ nhất định có thể lấy được đàn ông hoàn mỹ à?"
"Nhưng bất kể là phụ nữ kiểu gì thì cũng đều mong chờ có thể lấy được một người đàn ông hoàn mỹ, đây là chân lí. Chị rất tò mò không biết sau này em sẽ bị một người đàn ông như thế nào chinh phục".
"Em... Em nghe điện thoại một chút". Thư Sướng nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động vang lên trong túi xách, cô lấy ra xem và đỏ mặt, chính là điện thoại của người đàn ông chinh phục được cô".
Trong gió lạnh tháng chạp, cây nhãn ven đường vẫn cố gắng giữ được màu xanh. Bùi Địch Văn đứng dưới gốc cây, mặc áo khoác màu nâu nhạt dài đến gối, quàng khăn màu xám đậm, khí chất càng tỏ ra tôn quý và tao nhã.
Thư Sướng nheo mắt nhìn anh chăm chú. Không phải lúc này anh đang ở trên chuyến bay từ Hồng Kông đến Thượng Hải sao?
"Sao ngẩn ra thế?" Bùi Địch Văn chờ mãi không thấy cô đi tới nên đành phải chạy qua đường cái tới trước mặt cô. Mấy đồng nghiệp trong tòa soạn đi ra nhìn thấy hai người liền trao đổi ánh mắt với nhau rồi cung kính chào Bùi Địch Văn.
Bùi Địch Văn gật đầu, thần thái nhã nhặn tự nhiên.
"Sao anh lại ở đây?" Lúc này cơ bản Thư Sướng không hề nghĩ gì đến việc sẽ bị đồng nghiệp bán ra tán vào, cô đang quá mức vui mừng.
Bùi Địch Văn nói, "Đột nhiên anh nhớ đến một tấm thiếp mời đặt trên bàn anh mấy ngày hôm trước". Một người phụ nữ có độ lượng đến mấy thì cũng không thể tỏ ra bình thường trong ngày cưới của người yêu cũ. Anh vui mừng vì mình đã nhớ ra, cô gái quật cường này chưa từng lộ ra một chút chua xót trong lòng trước mặt anh bao giờ.
"Anh về gấp để dự lễ cưới của họ à?" Trái tim cô như rơi xuống đáy vực.
"Sao em ngốc thế, chẳng hiểu anh gì cả". Anh cốc lên trán cô, mỉm cười. Anh đã khỏi hẳn, đôi mắt sáng rực, tiếng nói trầm trầm, "Đi thôi!"
"Đi đâu?" Cô vẫn còn đang chìm trong thất vọng.
"Nghe em nói như vậy anh thấy nửa đêm bay liền hai chuyến cũng đáng". Bàn tay thon dài của anh nắm chặt cổ tay nhỏ nhắn mềm mại của cô.
"Tổng biên tập Bùi", vẻ mặt cô đột nhiên nghiêm túc, "Hôm nay em có thể trốn việc không?"
Bùi Địch Văn cau mày, "Thỉnh thoảng thì không sao, nhưng không được trở thành thói quen".
Cô liên tục gật đầu, hai người nhìn nhau cười.
Cô đến bãi đỗ xe lái chiếc Chery ra, anh đặt hành lí lên xe, hai người đi ăn cơm trưa. Ăn trưa xong, buổi chiều hai người đi xem phim. Đứng ở cửa rạp, cô cầm áo khoác của anh nhìn anh chen trong đám người mua vé, mua bỏng ngô, mua trà sữa. Một ngày trước năm mới, rạp chiếu phim toàn là các đôi tình nhân, anh chen vào mua vé một mình nên rất nổi bật, rất nhiều cô bé nhìn anh với ánh mắt nóng rực.
"Biết không, thực ra anh rất có sức hấp dẫn". Cô nhận lấy trà sữa và nói đùa với anh.
Anh ta đưa bỏng ngô cho cô, "Hai mươi năm trước anh đã biết rồi".
"Ơ", Thư Sướng cho bỏng ngô vào miệng, "Địch Văn, anh bao nhiêu tuổi rồi?"
Bùi Địch Văn dịu dàng nhìn cô, "Bây giờ mới nhớ tới vấn đề này có phải đã muộn rồi không?"
"Không muộn! Nói đi, anh bao nhiêu tuổi rồi? Để cho công bằng, em sẽ nói trước. Năm nay em hai mươi lẻ sáu, sinh nhật ngày mùng một tháng sáu".
Hai người đi vào rạp chiếu phim, ngồi xuống chỗ ngồi rộng rãi mềm mại. Anh đặt đồ ăn vặt trong tay xuống, chuyển sang cầm tay cô, "Em muốn anh bao nhiêu tuổi?"
Thư Sướng nghiêng đầu, hàng mi dài chớp chớp, "Tuổi chỉ là một con số, bao nhiêu tuổi cũng được, chỉ cần là anh".
"Vậy em còn hỏi làm gì? Chẳng lẽ đã chuẩn bị tinh thần đi đăng kí với anh rồi à?" Anh trêu chọc.
"Anh thật là xảo quyệt", cô đỏ mặt, biết có hỏi cũng không ra kết quả, thầm nghĩ chắc là anh lớn hơn cô nhiều nên sợ nói ra sẽ khiến cô có áp lực. Thực ra cô thật sự không quan tâm. Yêu nhau là tốt rồi! Tuổi không phải vấn đề, chiều cao không phải khoảng cách.
Anh cười, kéo tay cô lên hôn, "May mà gặp em ở tuổi này, nếu sớm mười năm thì chắc là anh còn không dám nghĩ". Mười năm trước cô vẫn là một nữ sinh mặc đồng phục còn anh đã sắp đến tuổi nhi lập rồi, khoảng cách th