Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.
". Anh mỉm cười gật đầu, nói mấy câu mà những người khác đều không nhịn được thông cảm. Thấy anh nói xong, mọi người đều thở phào.
Sau đó tiệc rượu bắt đầu, biểu diễn bắt đầu, tặng thưởng bắt đầu.
Bùi Địch Văn và các lãnh đạo ngồi một bàn, vừa ăn được vài món các lãnh đạo đã đứng lên kính rượu từng bàn. Giám đốc lớn tuổi uống rượu vang, Bùi Địch Văn uống nước hoa quả, những người khác uống rượu trắng. Tất cả đều là làm cho phải phép, mọi người cười ha ha đứng lên nâng chén nói mấy câu cảm ơn là xong.
Tối nay các lãnh đạo bình dị gần gũi hơn bình thường.
Đến bàn Thư Sướng, Bùi Địch Văn đứng phía sau Thư Sướng, cả người Thư Sướng cứng đờ. Anh lại lén cầm tay cô, vuốt vuốt lòng bàn tay cô.
Khụ khụ khụ khụ...
Thư Sướng vừa ăn một miếng cá liền ho sặc sụa. Cô kéo khăn ăn che miệng lại ho tiếp.
Bùi Địch Văn vội cầm cốc nước lên cho cô.
"Không sao chứ?" Anh hỏi, giọng khàn khàn.
Thư Sướng nhìn anh ta, lệ quang lấp lánh, cố trả lời một câu, "Không sao".
Ho hồi lâu, lại uống chút nước cuối cùng mới đỡ.
"Thấy lãnh đạo kính rượu nên cô ấy xúc động". Tạ Lâm trêu chọc, đột nhiên ngẩn ra, giọng Tổng biên tập Bùi khàn khàn, không lẽ cốc của Thư Sướng... Chị ta lắc đầu thật mạnh, không thể.
Mọi người cười to, lại đi đến bàn tiếp theo.
Tiệc rượu kết thúc, mưa bên ngoài còn chưa ngớt. Mọi người rủ nhau đi tiếp, chờ ông già Noel tặng quà. Thư Sướng cũng được mời, cô cười lắc đầu.
Tạ Lâm nhận một cuộc điện thoại thần bí, khi đồ ăn ngọt được mang lên, chị ta đột nhiên mất tích không chào ai lấy một câu.
Thư Sướng trở lại phòng làm việc, cầm túi xem điện thoại di động, có rất nhiều tin nhắn chúc phúc, phần lớn là trên mạng nhắn lại. An Dương và Thắng Nam cũng gửi cho cô. Khi An Dương về Thắng Nam đã lái xe đến sân bay đón, hai người không nói, Thư Sướng cũng không hỏi chuyện của họ.
Cô cũng gửi mấy tin nhắn trả lời, nghe tiếng bước chân trên hành lang càng ngày càng thưa thớt, cô vội đeo túi chạy ra, vừa kịp bắt được thang máy xuống.
Trong thang máy có không ít người, mọi người cười nói chuyện ăn cơm vừa rồi, người nhận được phần thưởng thì tâm tình càng hưng phấn.
Thư Sướng nhìn ngay thấy chiếc Continental Flying Spur đậu ở khu đỗ xe của lãnh đạo, cô đi qua bên cạnh nó đến chỗ chiếc Chery của mình mà không hề liếc ngang liếc dọc. Cửa xe vừa mở ra, cô suýt nữa sợ hãi kêu thành tiếng, không ngờ Bùi Địch Văn lại đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sau.
"Anh lên xe kiểu gì?" Cô hỏi kinh ngạc.
"Chìa khóa". Cổ họng vô cùng đau đớn, Bùi Địch Văn chỉ có thể quý lời như ngọc.
Thư Sướng sững sờ trước cửa xe, anh lấy chìa khóa xe cô ở đâu ra? Cái này tạm thời không truy cứu, "Anh không lái xe anh à?"
Cô hỏi câu hỏi thứ hai.
"Mấy ngày nay anh ngủ rất ít, lại cảm cúm, tinh thần không tốt, không nên lái xe".
Thư Sướng chậm rãi bước lên xe, ngồi xuống, tay cầm tay lái. Xem ra cô lại phải suy bại thành tài xế chuyên dụng của lãnh đạo rồi.
"Em đưa thẳng anh về Khế Viên?"
"Tùy, chỉ cần ở bên cạnh em". Anh đưa tay áp lên má cô, lòng bàn tay nóng bỏng, hơi sốt.
Mắt Thư Sướng đột nhiên tràn đầy nước mắt, cô cắn môi không cho tiếng nghẹn ngào thoát ra.
Anh than nhẹ một tiếng, từ ghế sau chuyển lên ghế phụ lái, vặn người quay sang ôm lấy cô, chưa được vài giây đã cảm thấy eo rất mỏi. Sau đó không ai nhúc nhích, anh dịu dàng hôn nước mắt trên mặt cô. Mỗi lần thở, hơi nóng đều phun lên cổ cô.
Thư Sướng nhắm mắt lại, nước mắt rơi nhanh hơn.
"Thư Sướng, đừng giận anh nữa được không?" Anh vỗ lưng cô, thì thầm.
"Em không giận". Không biết tại sao Thư Sướng lại cảm thấy thiếu tự tin. Có lúc không phải chỉ có tình yêu là đủ, cô còn cần có cảm giác an toàn như được đặt chân xuống đất chứ không phải lâng lâng như trên mấy nữa. Muốn có một tình yêu mà hai bên chênh lệch quá lớn thì phải có một trái tim mạnh mẽ.
"Thư Sướng", anh buông cô ra, vuốt mái tóc đã dài đến vai giúp cô, "Đàn ông đã đến tuổi này của anh thì cuộc sống trước đó tuyệt đối không phải một tờ giấy trắng phẳng phiu, tờ giấy đó sẽ có nội dung, có nếp nhăn, nhưng chính vì đã trải qua quá nhiều thứ nên mới biết thứ gì đáng quý trọng nhất. Em không được thiếu tự tin như vậy, anh đã nói với em, trong lòng anh, em đã quan trọng đến mức không có bất kì ai có thể thay thế rồi. Anh yêu em, cô bé ngốc ạ!"
"Địch Văn, em biết..." Giọng anh sàn sạt như tiếng giấy ráp ma sát với mặt gỗ, cô nghe mà thấy trái tim nhói đau, nhưng cô thật sự rất muốn được anh trấn an.
Bùi Địch Văn khẽ cười khổ, "Anh biết mấy hôm nay trong lòng em rất khó chịu, anh lại không thể nào ở lại Tân Giang được. Huyết áp ông nội anh quá cao dẫn tới xuất huyết não, may mà được cấp cứu kịp thời. Đợi đến lúc ông vừa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm là anh đã vội vã chạy về Tân Giang, muốn ở bên em trong đêm Noel. Ngày hai mươi sáu anh còn phải về nhà có chút việc nhưng anh sẽ cố gắng quay lại vào ngày ba mươi mốt để chúng ta cùng nhau đón năm mới đầu tiên của chúng ta. Thư Sướng, anh vẫn có một số chuyện phải giữ trong lòng, sợ nói ra sẽ tạo thành á