Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2513 lượt.
p lực cho em. Cách thể hiện sự quý trọng đối với người nhà của anh chính là ở bên họ trong những ngày quan trọng. Anh muốn quan hệ của chúng ta không phải một tia lửa ngắn ngủi mà phải lâu dài hơn rất nhiều".
Trong khi nói một đoạn rất dài này, anh phải dừng lại mấy lần để vuốt cổ họng, vẻ mặt đau đớn.
Thư Sướng cúi đầu thở phào nhẹ nhõm nhưng nước mắt lại trào ra không thể dừng lại được. Khăn giấy trên xe đã dùng hết, cô chỉ có thể nhếch nhác dùng mu bàn tay lau nước mắt.
Có lẽ thế này là đủ rồi. Đêm Noel mưa gió, anh bất chấp đau ốm từ ngoài ngàn dặm chạy tới chỉ vì ở bên cô, chỉ để ở bên cô. Anh còn hứa sẽ ở bên cô mỗi ngày lễ lớn nhỏ sau này. Đây không phải tình yêu thì là thứ gì?
"Ôi, tại sao anh lại làm em khóc rồi?" Anh khẽ thở dài, dùng hai tay lau nước mắt cho cô, "Cô bé ngốc, tại sao em lại có những ý nghĩ quái gở đó? Nếu có người phụ nữ nào tốt như em thì anh cần gì phải chờ tới bây giờ?"
"Nhưng tại sao anh phải chờ ba năm mới nói với em những điều này?"
"Yêu một người cần phải có thời cơ, còn cần cả tôn trọng nữa. Không phải cứ thích là có thể tuyên bố với cả thế giới".
"Ơ?" Cô không rõ ràng cho lắm.
"Sau này dần dần em sẽ hiểu. Thư Sướng, chúng ta về thôi! Anh thật sự không chịu được nữa rồi". Anh từ từ nhắm mắt lại mệt mỏi dựa vào lưng ghế, một tay đặt trên đùi cô.
Cô lưu luyến nhìn anh rồi khởi động xe. Đường từ tòa soạn báo về Khế Viên cũng không xa nhưng cô lại lái rất lâu mới về đến nơi, dường như đây là một hành trình hạnh phúc, cô không muốn đi đến đích quá nhanh.
Xe dừng lại, cô quay người sang nhìn anh. Anh đã ngủ, vì cảm cúm, ngạt mũi nên anh không thể không thở bằng miệng, tiếng ngáy hơi nặng nề, mấy sợi tóc xõa xuống trán, không còn tỏ ra lạnh lùng như mọi ngày.
Cô cúi xuống dựa vào tay lái ngẩn ngơ nhìn anh rất lâu mà không nỡ đánh thức anh dậy.
Còn gì phải nghi ngờ chứ? Cô thầm hỏi chính mình, lúc này trong lòng cô cảm thấy rất yên bình.
Bùi Địch Văn uống mấy viên thuốc cảm rồi lên giường ngủ. Cô không ngủ mà mặc một chiếc áo lông vào nấu cháo cho anh trong gian bếp sáng sủa sạch sẽ. Cô đã để ý, cả buổi tối anh chỉ uống chút nước hoa quả, cứ uống một ngụm lại nhíu mày một chút, những thứ khác anh không hề động vào.
Cô nấu cháo rất đặc, ngâm cả nồi cháo trong nước lạnh đến khi âm ấm mới múc nửa bát đi tới bên giường đánh thức anh dậy. Anh vẫn nhắm mắt nằm dựa vào đầu giường để cô bón từng miếng hết bát cháo, đột nhiên anh mở miệng hỏi, "Còn nữa không?"
Cô lại bón cho anh một bát lớn, lúc ăn xong thì áo ngủ cũng đã ướt đẫm. Ra mồ hôi được thì tốt, cô bảo anh thay quần áo, chờ anh ngủ say rồi mới tắt đèn về phòng ngủ dành cho khách thiếp đi.
Lúc nằm xuống cô nhìn thời gian, đã hai giờ sáng rồi!
Vừa ngủ chập chờn được một lúc thì cô cảm thấy chiếc đệm trầm xuống, bên hông có thêm một cánh tay, "Giáng sinh vui vẻ, Thư Sướng!" Giọng anh đã đỡ hơn một chút nhưng vẫn còn rất khàn.
Cô mở mắt ra, lập tức nhìn thấy cặp cốc đôi đặt trên tủ đầu giường, cô cười, "Đúng là anh mạo danh nhận cốc của em thật!"
"Không kịp mua quà nên đành phải như thế". Trên hai chiếc cốc tình nhân có in những đóa hoa mai màu đỏ tươi, tỏ ra cực kì rực rỡ trên nền gốm trơn bóng trắng như tuyết.
"Thế của anh đâu?" Cô xoay người dựa vào trong lòng anh, sờ sờ trán anh, không còn nóng nữa.
"Một mình em định uống cả hai cốc à?" Anh hỏi ngược lại.
Cô cười to, ấn má anh ta, "Ngay cả việc này mà anh cũng tiết kiệm cho tòa soạn! Em có thể dùng một cốc uống cà phê, một cốc uống trà!"
"Không được, làm người phải chuyên tâm, bất kể là ngọt hay là đắng, là chua hay là cay cũng đều phải chứa hết".
"Địch Văn..." Cô ngẩn ra.
"Nếu anh lây bệnh cảm cúm cho em thì em có trách anh không?"
Gần trong gang tấc, cô thấy rõ đôi mắt sâu thẳm của anh lấp lánh, cái bóng nhỏ xíu của cô trong đó cũng lấp lánh theo.
"Hình như... em chưa đánh răng". Lí do của cô yếu ớt không chịu được một đòn.
"Anh cũng chưa..."
Anh cười, từ từ áp vào gần, ngậm đôi môi đang run nhè nhẹ của cô, nhắm mắt lại, dùng cảm quan nhẹ nhàng cảm nhận, chậm rãi khắc họa.
Cô ngoan ngoãn ôm chặt thân thể anh, đó là câu trả lời dịu dàng nhất của cô.
Một hôn rất dài, dài như vĩnh viễn không bao giờ kết thúc.
Cô biến thành một miếng sô cô la, từ từ hòa tan trong miệng anh trở thành một khối dung dịch ngọt ngào.
Giáng sinh, mưa đã ngừng nhưng trời vẫn âm u. Hai người bọn họ không ra ngoài mà chỉ ở nhà xem mấy bộ phim kinh điển của Hollywood và nghe vài bản nhạc. Cả ngày cô và anh chỉ ăn cháo loãng.
Ngày hai mươi sáu là chủ nhật, anh gần như đã khỏi hẳn cảm cúm, có điều sắc mặt hơi vàng. Cô lái xe đưa anh đến sân bay, anh bay chuyến Tân Giang - Thượng Hải rồi từ Thượng Hải bay tiếp đến Hồng Kông.
Nhà anh ở Hồng Kông là một đại gia đình, tứ đại đồng đường, anh là cháu trưởng. Lúc đợi máy bay anh nói với cô như vậy.
Từ sân bay về cô vẫn cân nhắc tứ đại đồng đường là từ đời nào đến đời nào, ông nội, bố mẹ, anh em, còn một đời là... cháu? Ơ, chẳng lẽ em trai hoặc em gái Bùi Địch Vă