Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2540 lượt.
người ta liên hệ đến hai từ miền Nam. Người Thâm Quyến vẫn quen chỉ mặc áo gió vào mùa đông giờ đây cũng phải mặc áo rét thật dày. Tài xế taxi lái xe hết sức thận trọng, từ sân bay đến khách sạn bình thường chỉ cần chạy nửa tiếng nhưng bây giờ phải đi mất một tiếng mới đến nơi.
Mở cửa xe, tài xế lau mồ hôi trên trán, cười cười xin lỗi Thư Sướng, "Chưa bao giờ lái xe trong điều kiện đường trơn như vậy nên không dám đi nhanh quá".
Thư Sướng thanh toán tiền xe, gật gật đầu thông cảm.
Tòa soạn đã đặt phòng cho cô từ trước. Thâm Quyến là một thành phố di dân, người địa phương không hề nhiều. Lúc này trong đại sảnh khách sạn rất vắng vẻ, đại bộ phận những người đi ra đi vào đều là các phóng viên đeo ba lô đồ nghề phỏng vấn, ai cũng tỏ ra vội vã. Người đi ngoài đường cũng rất ít, đa số những người đến mưu sinh nơi đất khách này hiện nay đều đã tụ tập đến bến xe và sân bay, đó mới là điểm đầu trong hành trình về quê ăn Tết của họ.
Làm thủ tục đăng kí nhận phòng xong, Thư Sướng cầm chìa khóa lên thang máy, vào phòng, mở va li hành lí lấy mấy chiếc áo khoác ra treo lên, sau đó mở máy tính xách tay cắm dây mạng.
Đoạn nhạc quen thuộc mỗi khi khởi động máy vang lên, cô nghe thấy mạch máu ở hai cổ tay mình nhảy lên thình thịch có tiết tấu, chân hơi nhũn ra. Cô không thể không ngồi xuống giường, tay bám vào cạnh bàn.
Thắng Nam thường cười Thư Sướng là người không có cá tính, dùng máy tính mấy năm mà hình nền máy tính vẫn là hình ảnh mặc định của Microsoft với biển trời xanh ngát, hòn đảo nhỏ xíu và ba cây dừa.
Nhìn màn hình xanh biếc, Thư Sướng không khỏi nhớ tới hình nền với vườn hoa muôn màu muôn sắc và cô bé với vẻ mặt ngơ ngẩn trên máy tính của Bùi Địch Văn. Bàn tay cầm chuột của cô run run.
Đăng nhập tài khoản thư điện tử, trong hộp thư có một thư chưa đọc, tiêu đề là: Công tử phú hào.
Thư Sướng đột nhiên đứng dậy đặt tay lên màn hình và thở dốc.
Điện thoại di động đặt trên giường đổ chuông, Thư Sướng sợ đến mức suýt nữa kêu thành tiếng. Lấy lại bình tĩnh, cô cầm điện thoại lên.
"Đến khách sạn chưa?" Giọng Bùi Địch Văn tỏ ra uể oải.
"Em đến được một lúc rồi". Thư Sướng đi tới bên cửa sổ nhìn một quán cơm sạch sẽ đối diện với khách sạn, quán cơm không có một ai.
"Ờ, có lạnh không? Mang đủ quần áo đấy chứ?"
"Em chuẩn bị trường kì kháng chiến nên chuẩn bị rất chu đáo mà. Anh... thế nào?"
"Tâm trạng không tốt lắm", Bùi Địch Văn thở dài một hơi, "Không tập trung tinh thần làm việc được. Lát nữa các lãnh đạo tòa soạn còn có một cuộc họp, thật là phiền phức. Không biết tại sao anh rất hối hận vì đã để em đi Thâm Quyến, hình như không phải em đến Thâm Quyến mà đến tận chân trời xa lơ xa lắc rồi ấy. Thư Sướng, trên đường về Hồng Kông anh sẽ đến Thâm Quyến rồi đi xe từ Thâm Quyến về Hồng Kông sau".
Thư Sướng dừng lại một chút rồi cười nói, "Bây giờ mua vé khó lắm, anh đừng chiếm chỗ của người khác nữa, để người ta về nhà ăn Tết. Chúng ta sẽ gặp lại nhau nhanh thôi mà".
"Cũng được, chúng ta sẽ gọi điện thoại thường xuyên. Em chú ý nghỉ ngơi, tình hình an ninh trật tự buổi tối ở Thâm Quyến không được tốt lắm, một thân một mình đừng ở bên ngoài quá khuya".
"Biết rồi, anh còn nói nhiều hơn cả mẹ em, đây có phải lần đầu tiên em đi công tác đâu, làm gì phải căng thẳng như vậy?"
Bùi Địch Văn thở dài một tiếng, "Em không biết em quan trọng với anh đến mức nào à?"
Cô khẽ cười không nói tiếp, anh lại dặn dò vài câu, cô nghe thấy Mạc Tiếu nhắc nhở anh đã đến giờ họp, anh lưu luyến gác điện thoại.
Điện thoại di động để sát tai, cô vuốt ve thân máy nóng rực rồi mới nhìn về phía bức thư trên màn hình.
Bức thư không có nội dung, chỉ có tài liệu đính kèm. Trong tài liệu đính kèm có hình ảnh, có tư liệu.
Ngày tháng ghi chú trên bức ảnh đầu tiên là mấy ngày hôm trước, ảnh chụp một bài báo được cắt ra. Bùi Địch Văn một tay bế cô bé vẻ mặt ngơ ngẩn, một tay vòng qua eo Tống Dĩnh. Chú thích hình ảnh là Tổng giám đốc Tập đoàn Hằng Vũ Bùi Địch Văn cùng phu nhân Tống Dĩnh và con gái Bùi Hân Nhi đến dự dạ hội Hương Giang Khế Thiện.
Bức ảnh thứ hai là ngày ba mươi tháng mười hai, Bùi Địch Văn và Tống Dĩnh mặc lễ phục dạ hội nhẹ nhàng khiêu vũ trong đại sảnh, phía sau có dòng chữ "Dạ hội mừng năm mới Hằng Vũ" được xếp bằng hoa tươi.
Thời gian trên bức ảnh thứ ba cách đây khá lâu, Tết Trung thu, Bùi Địch Văn đứng trước một khu nhà, bế Bùi Hân Nhi, đưa tay chỉ pháo hoa đầy trời, vẻ mặt hiền từ.
Bức ảnh thứ tư có lẽ là rạp hát, Bùi Địch Văn và Tống Dĩnh đan tay vào nhau đi giữa một đám người có vẻ như thuộc tầng lớp đỉnh cao trong xã hội.
Hình ảnh tiếp theo chính là lễ cưới sáng rực ánh sao Ninh Trí đã kể. Bùi Địch Văn mặc âu phục màu đen đứng trước thánh đàn, dịu dàng nhìn Tống Dĩnh mặc bộ váy cưới tuyệt đẹp đang đi tới.
...
Thư Sướng phóng từng tấm ảnh lên cỡ lớn nhất, nhìn không chớp mắt. Phía sau là mấy trang tư liệu.
Thành viên gia đình Bùi Địch Văn: Ông nội Bùi Thiên Lỗi, bố Bùi Trọng Lâm, mẹ Trữ Ái Lâm, mẹ kế Ngũ Doanh Doanh, em trai Bùi Địch Thanh, em gái Bùi