Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2547 lượt.
phải đối mặt với Dương Phàm và Đàm Tiểu Khả.
"Thư tỷ, chị cũng đi mua sắm à?" Tiếng Đàm Tiểu Khả rất to, cười rất nhiệt tình. Dương Phàm sửng sốt, cơ mặt cứng đờ, không biết là nên cười hay nên lạnh lùng thì tốt hơn.
"Ờ!" Thư Sướng chỉ gật đầu đơn giản, cô đổi tay cho đỡ mỏi.
"Em nghe Trưởng phòng nói chị phải đến Thâm Quyến phỏng vấn". Bây giờ Đàm Tiểu Khả không cần đi làm đúng giờ, sáng nay cô ta không tham dự hội nghị.
"Đúng vậy, bay chuyến sáng mai". Thư Sướng cau mày, sao hôm nay thang máy chậm thế.
"Xướng Xướng, chúc mừng em trở thành phóng viên chủ chốt". Dương Phàm yên lặng hồi lâu rồi mới nói được một câu.
Thư Sướng cười cười, "Cảm ơn!"
Sắc mặt Đàm Tiểu Khả lập tức thay đổi, cô ta đỡ bụng, "Dương Phàm, anh xem, con trai anh lại vừa đạp em đấy!"
Dương Phàm lưu luyến nhìn Thư Sướng rồi cúi đầu đưa tay sờ bụng Đàm Tiểu Khả, "Đâu có!"
"Rõ ràng có mà, tại anh không chú ý đấy!" Đàm Tiểu Khả oán giận.
"Anh chú ý mà!" Dương Phàm nhỏ giọng giải thích.
"Em nói anh không chú ý là không chú ý, anh định làm em bực à? Nếu tâm tình em không tốt thì cũng không tốt cho con trai anh đâu".
"Được rồi được rồi, tại anh không chú ý".
Thư Sướng nhìn thẳng về phía trước như không nghe thấy hai người nói chuyện với nhau. Thang máy dừng lại, cô bước dài đến chỗ để xe.
Hôm nay Thư Tổ Khang và Vu Phân không đến phòng khám mà ở nhà làm món cá chiên. Hai con cá trắm đen mỗi con nặng hai cân được mổ bụng, đánh vẩy, bỏ đầu bỏ đuôi rồi cắt thành từng miếng nhỏ, sau đó ngâm trong hỗn hợp rượu, xì dầu, gừng, hành, để một thời gian rồi bỏ ra cho ráo nước, cuối cùng mới cho vào chảo dầu chiên.
Lúc Thư Sướng về đến nhà thì hai người đang chuẩn bị vào bếp chiên cá.
Nghe thấy tiếng xe, hai người thò đầu ra xem.
Chưa hết vui mừng sau khi thử áo mới thì Vu Phân đã sốt ruột khi nghe Thư Sướng nói phải đến Thâm Quyến, "Chẳng lẽ cứ nhất định phải là con đi à? Người khác đi không được sao?"
Thư Sướng ôn tồn giải thích, "Không chỉ có con mà rất nhiều người khác cũng phải đi, chẳng qua là đến những điểm khác nhau thôi. Bố, mẹ! Con cũng muốn ở nhà ăn Tết với bố mẹ, nhưng đây là công việc, trận tuyết năm mươi năm mới có một lần mà".
"Người ta không thể về nhà ăn Tết nên mới phải ở bên ngoài, đằng này con đang ở nhà tử tế lại chạy ra ngoài". Vu Phân thất vọng cởi áo lông ra, rất khó chịu nhưng lại không thể trách Thư Sướng nên đành phải gọi điện thoại kể khổ với Ninh Trí.
Gần tối Ninh Trí đã tới.
Bốn người cùng ăn một bữa cơm nặng nề. Sau khi ăn xong, Vu Phân và Thư Tổ Khang về phòng xem TV, Ninh Trí lên tầng cùng Thư Sướng. Đi công tác rất nhiều ngày, hành lí phải chuẩn bị nhiều một chút.
"Thư Thư, có phải em không muốn anh ăn Tết ở nhà em nên mới cố ý tránh ra ngoài không?" Ninh Trí khoanh tay đứng dựa cửa thấy Thư Sướng chuẩn bị đồ đạc.
Thư Sướng thò đầu ra khỏi cánh tủ quần áo, "Ninh Trí, anh có thể ăn Tết ở nhà em nên em mới yên tâm đi công tác, nếu không em thật sự không biết nói thế nào với bố mẹ em. Anh không phát hiện là bây giờ bố mẹ em thích anh hơn thích em nhiều à?"
Ánh mắt Ninh Trí lấp lánh vui mừng, "Em nói xem tại sao lại như vậy?"
Thư Sướng gấp một chiếc áo len cho vào va li hành lí, khe khẽ thở dài không trả lời.
Va li hơi đầy không thể đậy nắp xuống được, Ninh Trí chạy tới hỗ trợ, "Thư Thư, em cứ đi làm đi, hai bác đã có anh chăm sóc rồi. Tâm tư của anh thế nào em cũng đã rõ ràng, đừng lấy cớ bạn trai gì đó để từ chối anh. Xa cách một thời gian ngắn cũng tốt, em xem lúc ở phương xa có nhớ đến anh không. Nếu nhớ anh thì gọi điện thoại cho anh. Trước Tết bao giờ Thâm Quyến cũng tổ chức chợ hoa nhưng năm nay đang hõn loạn thế này thì chắc không có".
Tối nay Ninh Trí không về nhà mà ngủ lại nhà Thư Sướng. Vu Phân bảo anh ta sáng mai đưa Thư Sướng ra sân bay. Thư Sướng biết có từ chối cũng vô dụng, cô chuẩn bị giường đệm trong phòng ngủ dành cho khách rồi cũng về phòng ngủ sớm. Khoảng mười một giờ Bùi Địch Văn lái xe về Khế Viên, trên đường đi anh gọi điện thoại cho cô.
Cô nằm mơ mơ màng màng nghe điện thoại, Bùi Địch Văn nói gì cô cũng nghe không rõ.
Sáng sớm rời giường, rửa mặt, ăn sáng xong, cô và Ninh Trí lên xe đến sân bay. Ra đến ngoài ngõ cô sửng sốt thấy chiếc Continental Flying Spur của Bùi Địch Văn đang lẳng lặng đỗ ven đường. Đến lúc phản ứng lại thì chiếc Mercedes Benz của Ninh Trí đã chạy đi rất xa rồi.
Gửi hành lí xong, qua cửa kiểm tra an ninh, cô đi vào phòng chờ còn Ninh Trí về nội thành.
Điện thoại di động đổ chuông, cô nghĩ là Bùi Địch Văn gọi, đang định xin lỗi thì phát hiện người gọi là Triệu Khải.
"Thư Sướng, thứ cô cần tôi đã gửi cho cô qua thư điện tử rồi. Ôi, không biết nên nói gì nữa, cô tự xem đi!" Triệu Khải thở dài gác điện thoại.
5. Hành trình xa cách
Tháng chạp ở Thâm Quyến chưa bao giờ lạnh như vậy.
Vừa ra khỏi sân bay, gió tuyết tạt vào mặt khiến Thư Sướng không khỏi rùng mình một cái. Ngẩng đầu nhìn lên, trên cây cối vẫn xanh lá ven đường phủ đầy tuyết đọng, cảnh tượng này gần như không thể khiến