Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2552 lượt.

Trí nhìn phía trước, chớp chớp mắt, không thấy xe Thư Sướng đâu.
"Bạn điên rồi à?" Triệu Khải nhắm mắt ngủ không rõ tình hình, còn Thắng Nam nắm chặt tay cầm bên trên cửa xe nhìn chiếc xe mình ngồi lao như bay giữa dòng xe cộ, sắc mặt trắng bệch.
Thư Sướng thản nhiên cười, "Bây giờ bạn đã được nếm cảm giác của tớ khi ngồi xe bạn lái rồi đấy!"
"Dừng xe, để tớ lái". Thắng Nam kêu to.
Thư Sướng đâu nghe lời cô, xe càng chạy càng nhanh.
May mà lúc này là đêm khuya, xe trên đường không nhiều như ban ngày, cuối cùng cũng bình an về tới Tụ Hiền Uyển. Thắng Nam ôm ngực, mở cửa xe không đóng lại vội, "Xướng Xướng, tớ sẽ không cắt đứt quan hệ với bạn, nhưng việc này tớ nhất định phải quản".
"Bạn sẽ lấy súng bắn chết anh ấy à?" Thư Sướng cười hỏi.
"Cũng không biết được. Dù sao tớ cũng sẽ không bỏ qua cho hắn".
Thư Sướng vươn người sang kéo cửa xe vào, vẫy tay chào Thắng Nam. Xe quay đầu lại rẽ ra đường lớn.
Triệu Khải sống ở một khu nhà khác cách Khế Viên không xa, lúc Thư Sướng lái xe về tới nơi anh ta vẫn ngủ mơ mơ màng màng.
"Luật sư Triệu?" Thư Sướng tắt máy, quay đầu lại.
Triệu Khải mở mắt ra, từ từ ngồi thẳng dậy, "A, đến rồi à? Thư Sướng, cảm ơn cô!"
"Luật sư Triệu, bây giờ anh vẫn tỉnh táo chứ?"
Triệu Khải xoa trán, mỉm cười tự giễu, "Có thể là không ra tòa biện hộ được nhưng những việc khác thì không có vấn đề gì".
"Tôi muốn nhờ anh một việc". Thư Sướng nói.
"Việc gì?"
"Anh cũng làm luật sư nhiều năm rồi, nhất định sẽ có kênh riêng để hỏi thăm các loại tin tức. Tôi muốn nhờ anh tra giúp tôi một người, tôi muốn biết anh ta làm công việc gì, thành viên trong gia đình có cũng ai, tình hình hôn nhân chính xác hiện nay là gì, có con hay không?"
Thứ hai đi làm, Thư Sướng còn chưa ngồi yên vị trước bàn làm việc thì Phòng nhân sự đã thông báo tất cả phóng viên đến hội trường tập trung. Phóng viên các mảng lần lượt chạy tới, TV trong hội trường đang phát sóng cảnh báo mức da cam về trận tuyết ở miền nam trên kênh truyền hình trung ương. Rất bất ngờ là người chủ trì hội nghị không phải Bùi Địch Văn mà là ngài Giám đốc vốn rất lười quan tâm đến công việc. Mạc Tiếu ngồi bên cạnh làm thư kí.
"Phía nam gặp trận tuyết lớn nhất trong vòng năm mươi năm trở lại đây, bây giờ mạng lưới điện và hệ thống giao thông mấy tỉnh miền Nam đều nằm ở trạng thái tê liệt, rất nhiều nông dân công phải ở lại thành phố không được về nhà ăn Tết. Thành phố Trường Sa có nhiều khu vực chìm trong bóng tối. Toàn bộ phóng viên Phòng thời sự xã hội đã lên đường đến các tỉnh, sẵn sàng đưa tin về tình trạng nạn tuyết. Nhưng lần này phạm vi gặp thiên tai quá rộng, tòa soạn muốn tiến hành đưa tin toàn phương diện nhưng không đủ người. Tôi và Tổng biên tập Bùi đã bàn bạc, hi vọng các phòng khác có thể cử một số phóng viên hỗ trợ, tạm thời chi viện cho Phòng thời sự xã hội. Tôi biết bây giờ đã sắp đến Tết âm lịch, mọi người ở khắp nơi đổ về quê ăn Tết, ra ngoài phỏng vấn có thể sẽ không thể về ăn Tết kịp. Tôi cũng không nói gì thêm, không bắt buộc phòng nào cả, mong các phòng tự quyết định lựa chọn".
Giám đốc vừa dứt lời thì Trưởng phòng thể thao văn hóa đã lên tiếng, "Phòng chúng tôi có hai phóng viên đang ở Bắc Kinh để đưa tin về chương trình liên hoan năm mới, một số người đang ở căn cứ huấn luyện mùa đông để chuẩn bị đến Vancouver viết bài về Thế vận hội mùa đông. Chỉ có Đàm Tiểu Khả không bận việc, nhưng cô ấy lại đã có thai sáu tháng, dù cô ấy muốn đi tôi cũng không dám để cô ấy đi".
Giám đốc gật đầu nhìn mấy Trưởng phòng khác, "Các anh có vấn đề khách quan gì không?"
Thư Sướng kéo góc áo Trưởng phòng pháp trị, nhỏ giọng thì thầm, "Em đến Thâm Quyến".
"Thâm Quyến quá nhiều công nhân, đến đó chắc chắn phải sau Tết mới về được".
"Không sao, bố mẹ em sẽ ủng hộ em". Thư Sướng cười cười.
Mấy Trưởng phòng khác trầm ngâm một chút rồi lần lượt đưa ra vài cái tên, Phòng pháp trị cử Thư Sướng đi. Nghe thấy tên Thư Sướng, Mạc Tiếu đang ghi chép ngẩng đầu lên nhìn.
Hội nghị kết thúc, Phòng nhân sự đặt vé máy bay và vé xe cho các phóng viên chuẩn bị đi công tác. Trước giờ ăn trưa, Thư Sướng nhận được thông báo chín giờ sáng ngày mai đi máy bay đến Thâm Quyến.
Hôm nay có rất ít người ăn cơm tại nhà ăn, mình Thư Sướng ngồi một bàn.
Ăn được một nửa thì Mạc Tiếu đi tới ngồi xuống trước mặt cô, "Tổng biên tập Bùi về rồi, anh ta vừa gọi điện thoại đến phòng cháu nhưng không ai nghe máy".
"Tìm Trưởng phòng cháu à?" Thư Sướng vừa ăn vừa hỏi.
"Hình như là tìm cháu".
Thư Sướng gật đầu không nói nữa. Cơm nước xong, cô không đi về phòng làm việc mà đi thẳng lên phòng Tổng biên tập.
Cửa kính mở rộng, Mạc Tiếu còn chưa về, Bùi Địch Văn ngồi đằng sau bàn làm việc, tay cầm bút vạch gì đó lên một tài liệu, trên góc bàn có một cốc cà phê đen bốc hơi nóng.
Cô đứng bên cạnh cửa, nheo mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới như mới gặp nhau lần đầu.
Không khí trong văn phòng rất ấm, anh chỉ mặc một chiếc áo màu tàn thuốc, chiếc cà vạt màu trắng có hoa tím là màu sắc tươi sáng duy nhất trên n