XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.

hối lộ cho Ban kiểm tra kỉ luật, sau đó viết một bản tường trình kể rõ tình hình khi đó. Công việc của cô cũng bị đình chỉ tạm thời, sau khi xử lí xong vấn đề này sẽ có quyết định cuối cùng".
Thư Sướng kinh ngạc. Trên đời này quả thật không có bức tường nào ngăn được gió. Khi đó chỉ có cô, Ninh Trí và Trưởng phòng Phùng biết chuyện này, người tố cáo biết được thông tin này từ đâu?
"Tôi không nhận bất cứ khoản hối lộ nào của công ty Trí Viễn, một bức thư tố cáo cũng không thể nói rõ tình hình chân thực. Khu nhà có tồn tại vấn đề chất lượng hay không thì phải do cơ quan hữu quan kiểm nghiệm, còn về nguyên nhân hai công nhân bị thương thì lúc tôi đến hai công nhân này đã được đưa đến bệnh viện. Tôi đã phỏng vấn một số người chứng kiến vụ tai nạn lao động rồi mới viết bài báo đó". Chuyện đến nước này, Thư Sướng chỉ có thể cố gắng giải thích cho mình.
Cô muốn xin nghỉ việc nhưng cô không muốn rời khỏi đây với một vết nhơ như vậy.
"Đương nhiên chúng tôi sẽ điều tra, không thể để cô bị oan được. Nhưng trong lúc điều tra cô vẫn phải tạm dừng công tác. Tuy nhiên nếu chuyện này được chứng thực thì khi xử lí chúng tôi sẽ không nương tay", Trưởng ban kiểm tra kỉ luật không nhịn được nhíu mày, "Hôm nay cô cứ đi về trước. Có việc gì chúng tôi sẽ thông báo cho cô sau".
Thư Sướng đứng dậy không nói gì nữa. Cãi nhau với đám người này còn không bằng đập đầu vào tường cho xong. Cô nghĩ, chuyện nhận hối lộ cơ bản là bịa đặt, chỉ cần điều tra một chút là sẽ được làm sáng tỏ, Ninh Trí không thể vu hãm cô được. Còn vấn đề viết bài, chỉ có thể nói cô không tìm hiểu được chân tướng sự việc, điều này không có gì đáng chê trách, cô là phóng viên chứ không phải thám tử điều tra.
Đến lúc chuyện này được kết luận, cô được trả lại trong sạch thì cô sẽ lập tức viết đơn xin nghỉ việc.
Thư Sướng xoa trán, kéo cửa bước vào phòng làm việc. Cô phát hiện sau khi chia tay Bùi Địch Văn, không còn cái bóng của anh che chở, hình như công việc của cô tại tòa soạn báo đã trở nên rất gian nan.
Trong giờ hành chính, ra khỏi phòng làm việc mà không phải để đi phỏng vấn, trong lòng không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng không yên. Thư Sướng cười khổ, có thể đúng là số mình vất vả thật. Cô lại tự an ủi chính mình, thực ra cũng không có gì to tát. Thư Thần mất trước khi phẫu thuật, công ty Trí Viễn lại bồi thường một khoản tiền lớn. Thư Tổ Khang và Vu Phân đều có tiền lương hưu, bây giờ phòng khám làm ăn rất tốt, thu nhập của hai người còn cao hơn cả lương hưu, lại có nhà riêng. Sau ba năm làm việc Thư Sướng cũng dành dụm được không ít tiền, tính hết các yếu tố này thì kể cả cô có thất nghiệp cũng có thể sống yên ổn đến già.
Huống hồ cô chỉ thất nghiệp tạm thời mà thôi.
Nhưng Thư Sướng biết bố mẹ cô đã quy hoạch cuộc đời cô thành hai mảng lớn là sự nghiệp và tình yêu, từ khi cô trưởng thành, bố mẹ cô đã dốc hết sức lực chăm lo cho hai mảng này. Bây giờ thì tốt rồi, tình yêu không ra gì, sự nghiệp gặp trắc trở, đang ôm vô số kì vọng vào cô, không biết bố mẹ cô sẽ buồn đến mức nào.
Ý nghĩa của công việc không phải chỉ nằm ở tiền bạc, có lúc công việc cũng là một loại chống đỡ về tinh thần, một biểu hiện của giá trị, một vốn liếng để tự hào.
Thư Sướng suy nghĩ hồi lâu rồi quyết tâm chưa nói việc này với bố mẹ vội, đợi đến lúc mình tìm được việc khác rồi mới thông báo sau. Cô lái xe đi vòng vòng trong thành phố, không dám về nhà quá sớm vì sợ Vu Phân lại hỏi này hỏi nọ. Phải cố gắng lang thang bên ngoài đến lúc hết giờ làm rồi mới về nhà ăn tối như mọi ngày.
Nhưng cô sợ Ninh Trí nói lỡ miệng khi tòa soạn cử người đến công ty Trí Viễn điều tra tình hình, vì vậy sau khi ăn một suất đồ ăn nhanh, cô gọi điện thoại cho Ninh Trí.
"Thư Thư?" Giọng Ninh Trí có vẻ như không dám tin.
"Có rảnh không, chúng ta gặp nhau một lát!"
"Em chủ động hẹn anh? Trời ạ, em lại chủ động hẹn anh!" Giọng anh ta rất hưng phấn, to đến mức dù nói chuyện qua điện thoại nhưng mọi người trong quán đồ ăn nhanh đều có thể nghe rõ.
Thư Sướng che điện thoại lại, "Đừng nói to như vậy, bên cạnh có rất nhiều người..."
"Không phải anh cố ý, chẳng qua là anh xúc động quá vì thấy em chủ động hẹn anh. Em đang ở đâu, anh đến đón em". Nghe có vẻ tâm tình anh ta rất tốt.
"Chẳng lẽ em chưa từng chủ động gọi điện thoại cho anh bao giờ à?"
"Rất ít khi, nhưng chủ động hẹn hò thì đây là lần đầu tiên".
"Đây không phải hẹn hò", Thư Sướng dở khóc dở cười.
"Anh coi như là hẹn hò. Chúng ta gặp nhau ở đâu? Bây giờ anh đi luôn!"
Thư Sướng suy nghĩ một chút, thành phố Tân Giang nói lớn cũng lớn, nói nhỏ cũng nhỏ, nếu bây giờ cô gặp Ninh Trí mà bị người của tòa soạn nhìn thấy thì họ sẽ càng tin tưởng chuyện cô nhận hối lộ của công ty Trí Viễn. Vẫn nên kín đáo một chút thì tốt hơn.
Cô nói tên một quán trà ở khu mới mở rộng của thành phố, bảo Ninh Trí đặt phòng riêng trước và hẹn giờ đến. Gác điện thoại, cô lại cố ý ngồi thêm nửa tiếng rồi mới xuất phát.
Đến trước cửa quán trà, nhìn thấy chiếc Mercedes Benz của Ninh Trí đang đỗ trước cửa quán, cô đánh xe sa