Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.
ng niên, một người đàn ông khác đứng dựa vào cửa sổ, khí chất cao quý toát ra từ trên người anh ta.
Cái gọi là khí chất vốn là một thứ vô hình vô chất nhưng vừa tiếp xúc đã có thể cảm thấy được. Người đàn ông bên cửa sổ thanh cao lạnh lùng, khuôn mặt điển trai, sống mũi thẳng tắp, đôi mắt dưới hàng lông mày rậm sâu thẳm như biển cả.
Sau đó Thư Sướng mới biết người đàn ông này chính là Tổng biên tập Bùi Địch Văn của tờ báo.
Thư Sướng ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh cửa, trong lòng không ôm hi vọng nên vẻ mặt cô rất tự nhiên thoải mái, cô đoán rằng cùng lắm chỉ năm phút là xong.
Cô mỉm cười với người phỏng vấn, hai tay đặt trên đầu gối.
"Thư Sướng, cô cảm thấy cô có gì đặc biệt so với những người tới phỏng vấn khác không?"
Câu hỏi rất quái đản.
Thư Sướng chớp mắt, "Có, tôi học ngành kỹ thuật, quản lí công trình thuỷ lợi".
Người phỏng vấn sửng sốt nhìn cô với vẻ khó hiểu.
Thư Sướng thoải mái ba hoa, dù sao sau này cũng không làm việc ở đây nên cô không cần bận tâm bất cứ hậu quả nào.
"Thông thường người học ngành kỹ thuật đều rất tỉnh táo, cơ trí, có năng lực phân tích rất mạnh đối với mọi việc, cực kì ngay thẳng, có thể nhìn thấu ngay điểm cốt lõi của vấn đề. Một phóng viên pháp trị đủ tiêu chuẩn thực ra không nhất định phải hiểu pháp luật, bởi vì tòa soạn không tuyển cố vấn pháp luật, cũng không tuyển quan toà để nói với độc giả việc này đã vi phạm điều nọ khoản kia trong hiến pháp, cần phải phán quyết bao nhiêu năm. Tòa soạn cũng không tuyển nhà văn nhà thơ múa bút thành hoa, viết tin tức khiến người đọc phải rơi lệ. Tòa soạn cần một người có thể trần thuật lại toàn bộ sự việc một cách rõ ràng, sau đó dẫn dắt độc giả qua sự việc đó chúng ta nên suy ngẫm những gì, kiểm điểm những gì, rút ra bài học gì. Tôi cho rằng tôi có thể đảm nhiệm công việc này".
Không đỏ mặt, không thở gấp, nói xong, Thư Sướng kéo váy đứng dậy chuẩn bị cáo từ.
Hai người phỏng vấn đều chưa phục hồi lại tinh thần.
"Cô đi đâu?" Bùi Địch Văn khẽ ho một tiếng, gọi Thư Sướng lại.
"Tôi còn phải đi cho kịp cuộc phỏng vấn tiếp theo". Thư Sướng nói thẳng, cô nhướng mày khiêu khích.
"Không cần phải thế". Bùi Địch Văn cười, xoay người nói với người phỏng vấn, "Tòa soạn không cần phóng viên truyền thông quá chính quy mà cần loại người có cá tính như thế này".
"Tổng biên tập Bùi, cô ấy trúng tuyển rồi à? Vậy cũng không cần phỏng vấn những người khác nữa sao?" Một người đàn ông hỏi.
Bùi Địch Văn gật đầu, "Ờ, cho cô ấy thử việc ba tháng. Nếu đạt yêu cầu thì kí hợp đồng, trong ba năm không được kết hôn".
Thư Sướng đứng ngẩn người bên cửa, cô đưa tay chỉ vào mũi mình, "Tôi?"
Bùi Địch Văn hất cằm, "Cô có ý kiến gì khác à?"
"Tôi học thiết kế công trình", lúc này Thư Sướng không dám thể hiện nữa, ngay cả mẫu biểu công văn bình thường cô còn không rõ, bảo cô viết báo quả thực chính là chuyện viển vông.
Bùi Địch Văn hơi nheo mắt, "Cho nên cô phải được đào tạo tử tế".
Thư Sướng chỉ biết chớp mắt, cô hoàn toàn mất khả năng suy xét sau khi bị chiếc bánh quá to từ trên trời rơi xuống đập trúng.
Nếu nói Thư Sướng là một con ngựa ô thì Bùi Địch Văn chính là Bá Lạc* đã phát hiện ra cô, đây là tầng quan hệ thứ nhất giữa bọn họ.
==========
(*): Thời kỳ Xuân thu chiến quốc, có một người tên là Tôn Dương, ông có tài xem tướng ngựa hơn người, mọi người thường gọi ông là Bá Lạc (theo truyền thuyết Bá Lạc là thần linh phụ trách cai quản các thần ngựa). Những con ngựa mà ông chọn đều là những con ngựa “thiên lí” là loài ngựa có thể chạy hàng nghìn cây số một ngày.
Khi về già, để truyền lại kinh nghiệm xem tướng ngựa của mình cho người đời sau, ông viết “Kinh Tướng Mã”, một cuốn sách miêu tả tường tận dáng vẻ của loại ngựa tốt và cách nhận biết loài ngựa thiên lý.
May mắn cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.
Nghe Thư Sướng nói đã trúng tuyển vào Hoa Đông buổi chiều, Thư Tổ Khang và Vu Phân đều sững sờ.
"Xướng Xướng, con không lừa người ta đấy chứ?" Vu Phân lo lắng hỏi.
"Xướng Xướng, chuyện công việc giấu được nhất thời chứ không giấu được cả đời, không phải chuyên ngành của con thì sớm muộn cũng sẽ lộ tẩy". Thư Tổ Khang răn dạy thấm thía.
Thư Sướng cảm thấy bố mẹ mình đúng là dân lành mẫu mực.
"Đi thôi, xe đang chờ bên dưới!" Người đàn ông trung niên quay đầu đi luôn.
"Đi đâu?"
"Tòa án".
Thư Sướng bất an quay lại nhìn Trưởng phòng nhân sự, Trưởng phòng vùi đầu vào đống công văn không hề nhìn lên. Cô mím môi không dám hỏi nhiều, theo người đàn ông trung niên xuống lầu ngồi vào xe.
"Cô vừa mới tới à?" Tài xế nhìn cô như xem khỉ trong vườn thú, đánh giá cô một hồi rồi thầm thì một câu, "Cũng rất tầm thường mà!"
Thư Sướng ngỡ ngàng chớp chớp mắt như lạc vào trong sương mù.
Người đàn ông trung niên tự giới thiệu mình tên là Thôi Kiện, giống tên một ngôi sao ca nhạc rock \'n roll, ông ta làm việc ở phòng pháp trị, sau này Thư Sướng sẽ đi theo ông ta để thực tập.
"Tưởng... tôi phải đến tổ hiệu đính cơ mà