XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2594 lượt.

oài không biết từ năm nào tháng nào.
Tiếng saxophone thổi bài "Hoa lài" bồng bềnh trong đại sảnh, một bài dân ca Trung Quốc được diễn tấu bằng nhạc cụ phương Tây, một sự kết hợp rất thành công, tiếng kèn du dương thanh cao mang theo cảm giác buồn bã đau thương.
Mấy người đang ngồi trước quầy bar, có người lắc lư thân thể theo tiếng nhạc, có người thấp giọng nói chuyện, có người lim dim mắt uống rượu.
Thư Sướng và Thắng Nam tìm hai chỗ ngồi ở góc quầy bar, từ góc độ này có thể nhìn thấy người ra vào, cũng có thể nhìn rõ những người trong phòng.
Thư Sướng phát hiện bên trong còn có nhiều phòng riêng, tất cả đều đóng chặt cửa, một chiếc cầu thang xoắn chạm trổ hoa văn dẫn lên tầng hai, trên đó là nơi các ban nhạc biểu diễn.
Hai người ngồi xuống ghế, mỗi người gọi một li cocktail trái cây.
Thư Sướng liếc quanh, nếu quán bar này cung cấp thuốc lắc hay tài mà gì đó thì cũng phải đến sau nửa đêm, bây giờ còn cách thời điểm đó những mấy tiếng! Cô thu ánh mắt lại, chăm chú thưởng thức cocktail trong li.
Một chút ngọt, một chút cay, cũng ngon, cô chép chép miệng gật đầu.
Giá cả ở những hộp đêm này luôn luôn rất cao, bình thường Thư Sướng cũng rất ít khi đến nơi như thế này, bây giờ cô càng cần phải dè sẻn.
Vẻ mặt Thắng Nam rất đứng đắn như không muốn bị coi là cùng một giuộc với những người này, trong mắt người khác thì đây là một phong cách lạnh lùng, đã có ánh mắt lúng liếng của mấy người phụ nữ vô tình hay cố ý liếc về phía này. 
Không thể chịu đựng được, Thắng Nam quay người sang đối diện với Thư Sướng.
Thư Sướng uống vài ngụm đã hết li cocktail, cậu phục vụ tinh mắt nhanh chóng đi tới hỏi cô có uống thêm li nữa hay không, Thư Sướng hơi giật mình, gật đầu.
"Rượu này êm nhưng ngấm lắm, giá cũng rất đắt". Thắng Nam ghé vào tai cô thì thầm.
"Đã đến đây thì không quan tâm đắt hay không đắt nữa", Thư Sướng cảm ơn cậu phục vụ, cầm lấy chiếc li nhấp một ngụm, "Thắng Nam, bạn có đối tượng hâm mộ rồi kìa".
"Bọn đàn bà ngớ ngẩn!" Thắng Nam thấp giọng rủa một câu, tửu lượng của cô rất khá, uống loại rượu nhẹ này sợ không đủ tầm nên lần nào cũng uống một hơi dài.
Thư Sướng nheo mắt cười, đột nhiên đưa tay sang vuốt mặt Thắng Nam. Mọi người vẫn khen Lí Vũ Xuân có vẻ đẹp trai trung tính, nhưng nói công bằng thì Thắng Nam còn đẹp trai hơn Lí Vũ Xuân nhiều, khí khái hào hùng trên gương mặt cô là thứ người khác không thể nào bắt chước được.
"Thắng Nam, nếu bạn là đàn ông thì có thể tớ sẽ yêu bạn mất". Cô vui đùa.
"Đánh rắm!"
"Không cho phép nói tục. Thật đấy, Thắng Nam, tớ với bạn đã biết nhau hai mươi mấy năm rồi, không rời không bỏ, tình cảm lúc nào cũng rất tốt. Có thể có bao nhiêu cặp vợ chồng được như chúng ta chứ?"
"Bạn bị kích động quá rồi! Nói với bạn nhé, mặc dù tớ mạnh mẽ hơn cả đàn ông nhưng tớ là phụ nữ xịn một trăm phần trăm. Tớ không chơi thủy tinh , chơi thủy tinh sẽ đứt tay". Thắng Nam cầm li rượu ngồi dịch sang bên cạnh.
Thư Sướng cười khanh khách, "Bạn sợ tớ sàm sỡ à?"
"Chết đi!" Thắng Nam cũng cười, lại ngồi dịch vào gần Thư Sướng, ánh mắt nhìn cô quan tâm, "Cãi nhau với Dương Phàm thật à?"
"Không phải cãi nhau!" Thư Sướng lắc đầu thì thào, "Bọn tớ chuẩn bị li hôn". Ngoài bố mẹ hai bên, Thắng Nam là người duy nhất được biết Thư Sướng và Dương Phàm đã đăng kí kết hôn.
Lúc tuyển dụng phóng viên nữ, Hoa Đông buổi chiều có một yêu cầu là trong vòng ba năm không được kết hôn. Ba năm, vừa dìu dắt được một phóng viên nữ lên quỹ đạo, đột nhiên lại cưới chồng sinh con, mười tháng mang thai, sau đó lại là mười tháng cho con bú. Coi như mất trắng hai năm, triển khai công việc kiểu gì?
Thư Sướng đăng kí kết hôn vào năm thứ ba, chưa hết thời hạn ước định nên không dám lộ ra mà chỉ làm lén lút.
Thắng Nam trợn mắt, "Vì sao? Hắn ta ngoại tình à? Để tớ cho hắn ta một trận".
"Không phải", Thư Sướng cúi đầu, ngón tay chậm rãi vẽ những vòng tròn trên quầy bar, "Đến tuổi như chúng ta rất nhiều người đều đã kết hôn, bề ngoài có vẻ rất thoải mái nhưng kì thực gia đình nào cũng phải nai lưng kéo cày trả nợ. Có điều cuộc đời vốn chính là như vậy mà, có rực rỡ đến mấy rồi cũng có lúc phải bình thản trở lại. Tớ cũng sẵn sàng sống bình thản như vậy, nhưng trong bình thản lại xuất hiện bất ngờ".
"Là Thư Thần à?"
Thư Sướng chỉ cười không đáp.
"Không phải chứ, có phải bây giờ Thư Thần mới xuất hiện đâu. Lúc bạn và hắn yêu nhau hắn cũng biết bạn có một người anh trai bị bệnh mà".
"Khi đó chỉ cần cho Thư Thần ăn no mặc ấm là được rồi, đáng mấy đồng tiền đâu. Bây giờ Thư Thần nằm trong bệnh viện, mỗi ngày đều phải chi tiền ngàn, tớ không muốn làm liên lụy anh ấy". Vẻ mặt Thư Sướng rất khổ tâm.
"Là bạn chủ động nói ra à?"
Thư Sướng uống một ngụm rượu, ậm ờ gật đầu. Mặc dù Thắng Nam là bạn tốt của cô nhưng cô vẫn không muốn nói về thái độ của người nhà Dương Phàm.
Chuyện như thế này xảy ra với ai thì người đó cũng không thể không suy nghĩ được, cô không trách Dương Phàm.
"Có thể là mấy hôm nữa sẽ đi làm thủ tục, ha ha, đăng kí còn chưa được ba th