XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2340 lượt.

h áo rồi.
Cô lấy chiếc máy ảnh bỏ túi ra theo phản xạ có điều kiện, liên tiếp chụp mấy bức ảnh.
"Không nỡ bỏ lỡ à?" Bùi Địch Văn nhíu mày kéo cô tới, cô không đứng vững, ngã thẳng vào lòng Bùi Địch Văn.
Bây giờ thì công bằng rồi, chiếc váy đầm màu đen của cô cũng dính đầy nước nôn của chính mình.






Thư Sướng vẫn không thể xác định được quan hệ giữa cô và Bùi Địch Văn là gì.
Trong tòa soạn báo Hoa Đông buổi chiều từng có lời đồn đại về cô và Bùi Địch Văn, tuy nhiên những lời đồn này còn chưa kịp lan rộng đã biến mất không còn tăm tích.
Bởi vì nếu tin đồn là thật thì nữ chính trong tin đồn đã không bị nam chính mắng cho máu chó ngập đầu đến mức phải ôm mặt khóc nấc, vừa quay người đi đã lầm bầm rủa nam chính lái xe ra đường sẽ bị tai nạn.
Thư Sướng từng nghĩ mình có thể sẽ đi quét đường, đi bưng bê bát đĩa, nhưng cô chưa từng nghĩ tới việc mình sẽ trở thành một phóng viên mảng pháp luật.
Khi học đại học, Thư Sướng học thiết kế công trình thuỷ lợi, nếu có một trái tim hồng thì lẽ ra cô đã đến tây bắc xây dựng tổ quốc, nếu không sẽ xin vào một công ty xây dựng nào đó rồi cả ngày đội mũ bảo hộ đi lại trên công trường thủy lợi.
Người thông minh là người tự biết mình.
Năm đó nắng thu rất gắt, đã là giữa thu mà còn nóng hơn cả giữa hè. Thư Sướng ăn mặc rất chuyên nghiệp, ra khỏi cửa mới đi mấy bước mồ hôi đã toát ra làm nhòe hết cả trang điểm, lọn tóc cũng bung ra dính ướt vào sau lưng. Cô đứng dưới bóng cây thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng vì nắng.
Cô vừa phỏng vấn thiết kế đồ họa xong, người phỏng vấn là một phụ nữ trung niên, sau khi hỏi mấy câu, bà ta nhếch miệng bảo Thư Sướng đi về trước, nếu có có tin tức sẽ thông báo cho cô sau.
Vừa ra khỏi công ty quảng cáo Thư Sướng đã biết mình bị loại rồi.
Hai tiếng nữa mới đến giờ hẹn phỏng vấn tiếp theo, công ty trang sức đó nằm trên con đường không có lấy một nhà hàng này. Thư Sướng dùng tay làm quạt, vừa ngẩng đầu lên cô chợt nhìn thấy trên đỉnh một tòa nhà cao ngất cách đó không xa có bốn chữ kiểu chữ Khải rất to: Hoa Đông buổi chiều.
Cô suy nghĩ đúng ba giây rồi đi đến tòa nhà đó. Cô nhớ hình như bây giờ chính là thời gian phỏng vấn của tòa soạn báo này, thôi thì vào ké tí điều hòa cũng tốt, đằng nào cô cũng đang nhàn rỗi.
Trên hành lang ngồi đầy người chờ phỏng vấn, sắc mặt tất cả bọn họ đều căng thẳng, có người còn cầm "Cẩm nang phỏng vấn" trên tay. Nghe họ thấp giọng nói chuyện với nhau, Thư Sướng phát hiện những người này đều là thạc sĩ trở lên, không phải chuyên ngành văn học thì cũng là luật học.
Cô uống liền hai cốc nước lớn rồi ung dung ngồi hưởng thụ hơi lạnh thổi ra từ điều hòa nhiệt độ.
Mặc dù báo Hoa Đông buổi chiều có trụ sở ở Tân Giang nhưng lại có tầm ảnh hưởng rất lớn trên toàn quốc, đến nay đã ra đời được chín mươi năm. Hoa Đông buổi chiều từng đóng vai trò hết sức quan trọng trong những sự kiện mang tính bước ngoặt của Trung Quốc. Bây giờ ở các thành phố lớn trong nước đều có phóng viên thường trú của Hoa Đông buổi chiều.
Báo Hoa Đông buổi chiều có tám tờ bốn mặt, tổng cộng ba mươi hai trang, có các mục thời sự, pháp trị, tổng hợp, giải trí, xe hơi, chứng khoán, nhà đất... Thu nhập mỗi ngày từ quảng cáo của tờ báo lên đến mấy triệu nhân dân tệ, xét trên tiêu chí này Hoa Đông buổi chiều cũng là một trong những tờ báo đứng đầu cả nước.
Ví von thế này cho dễ hiểu, Tân Hoa nhật báo là tiếng nói của chính quyền, còn Hoa Đông buổi chiều thì là tiếng lòng của dân chúng. Người trong nghề vẫn thường bình luận riêng tư, nếu không phải báo Đảng, loại báo các cơ quan đơn vị bắt buộc phải đặt mua, thì nói không chừng Tân Hoa nhật báo sẽ không hơn được Hoa Đông buổi chiều.
Hoa Đông buổi chiều không thuộc diện phải đặt mua bắt buộc nhưng nếu có hôm nào không đọc Hoa Đông buổi chiều lúc trà dư tửu hậu thì người dân sẽ cảm thấy như thiếu thiếu thứ gì đó.
Học báo chí mà có thể làm làm việc ở Hoa Đông buổi chiều cũng là niềm tự hào không lời nào có thể diễn tả được.
Thư Sướng không để ý đến những điều này nên không biết tầm quan trọng của công việc, cô chỉ tham lam hít luồng không khí mát mẻ, thoải mái tự coi mình là người ngoài cuộc.
Một chàng trai đeo kính có khí chất nhã nhặn từ phòng phỏng vấn đi ra, gương mặt lộ rõ vẻ chán nản.
"Thế nào?" Người đến phỏng vấn rất đông, tốc độ phỏng vấn cũng rất nhanh, chỉ chốc lát trong phòng đã chỉ còn lại vài người.
Chàng trai cười lạnh nhạt, khoác ba lô lên vai bỏ đi không nói một lời, để lại mấy người đưa mắt nhìn nhau.
"Thư Sướng!" Có người đứng trên hành lang gọi cô.
Thư Sướng giật mình, cô đã quên mất mình cũng là một người được phỏng vấn. Đưa tay hất mái tóc, cô vui vẻ chạy tới. Trước khi vào phòng cô còn nhìn qua đồng hồ đeo tay, còn một tiếng mới đến giờ phỏng vấn tiếp theo, vẫn kịp!
Phòng phỏng vấn là một phòng hội nghị nhỏ, ghế sofa bọc da thật rộng rãi, trên bàn kính có một tách trà, cô có cảm giác như vào phòng khách của người ta. Hai người phỏng vấn đều là nam giới tru