Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342460
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2460 lượt.
ình yêu. Anh nói với em về tình yêu này một cách rất trịnh trọng, em cũng suy nghĩ nghiêm túc được không?"
"Được!" Thư Sướng gật đầu.
Chiếc hộp nhỏ trong tay như nặng cả ngàn cân.
Không biết tại sao tin tức Ninh Trí cầu hôn lại lộ ra ngoài, hôm sau Thắng Nam vội vã chạy tới bệnh viện xác nhận.
Thư Sướng xin tòa soạn nghỉ phép mấy ngày chăm sóc Thư Tổ Khang, Thắng Nam đang được nghỉ sau mấy ngày trực. Hôm nay tình hình Thư Tổ Khang lại tốt hơn hôm qua một chút, đã có thể nâng đầu giường lên cao hơn, nửa nằm nửa ngồi uống một ít nước canh và cháo loãng.
Thắng Nam ngồi bên đầu giường vừa nói chuyện với Vu Phân vừa lộ ra nụ cười kì lạ với Thư Sướng. Thư Sướng liếc Thắng Nam một cái, lôi cô ra khỏi phòng bệnh đi ra ban công yên lặng.
"Thật không? Ninh Trí đã dũng cảm cầu hôn rồi à?" Thắng Nam xúc động hai mắt phát sáng.
Thư Sướng không lên tiếng, cũng không cười, chỉ thở dài như có tâm sự nặng nề.
"Xướng Xướng, không phải là bạn vẫn đang do dự đấy chứ? Nếu như... nếu như Lục Minh không chết, nếu anh ấy nói với tớ rằng anh ấy thích tớ, nếu anh ấy cầu hôn tớ thì cho dù anh ấy yêu cầu tớ để tóc dài và mặc váy thì tớ cũng đồng ý vô điều kiện". Thắng Nam hơi sốt ruột, không tiếc mang mối tình coi như thất bại của mình ra khuyên nhủ Thư Sướng.
"Bạn nói như vậy là không công bằng với An Dương". Thư Sướng lườm Thắng Nam.
"An Dương là chuyện xảy ra sau này. Trước đó tớ gặp Lục Minh và động lòng vì anh ấy là sự thật, chuyện này không có gì để so sánh cả. Tình đầu là tình yêu quý giá nhất, tinh khiết nhất. Xướng Xướng, qua Tết này bạn cũng đã hai mươi bảy tuổi rồi, không còn trẻ nữa, nếu bạn muốn độc thân đến già thì cứ từ chối Ninh Trí thẳng thừng đi. Nhưng mà cuộc đời dài lắm, bạn không được đuổi tất cả đàn ông ra ngoài cửa vì một chuyện đã xảy ra. Trong số đàn ông cũng có khá nhiều người tốt, trong đó Ninh Trí là một, tình hình anh ta bạn cũng đã hiểu rõ vì quen biết nhau từ nhỏ rồi".
"Bạn còn lớn hơn tớ mấy tháng đấy, bạn còn không sốt ruột thì tớ có gì phải lo!" Thư Sướng chán nản phản bác.
Thắng Nam nháy mắt, đột nhiên vỗ ngực, cao giọng thề, "Nếu bạn cưới thì tớ sẽ... lập tức đi đăng kí với An Dương".
Thư Sướng cười khổ, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời tháng chín xanh thẳm.
Thắng Nam vừa đi Tạ Lâm đã xách mấy hộp thuốc bổ đến. Chào hỏi Thư Tổ Khang xong, Tạ Lâm được Thư Sướng dẫn ra ngoài.
Chồng Tạ Lâm đã mua cho chị ta một chiếc Passat màu bạc, phản chiếu ánh mặt trời làm mọi người lóa mắt không mở to mắt được.
"Tính ra em và Tổng giám đốc Ninh vẫn là do chị mai mối đấy!" Chị ta hưng phấn không thua gì Thắng Nam, "Xướng Xướng, số em thật là may mắn, gặp đúng người vào đúng độ tuổi tốt nhất. Em xem chị này, đã bằng này tuổi, không dám nghĩ đến chuyện gặp đúng người không mà chỉ dám nói có thích hợp hay không mà thôi, không có quyền kén cá chọn canh nữa. Tổng giám đốc Ninh tuổi trẻ tài cao, nhân phẩm tốt, đẹp trai nhiều tiền, nếu bỏ lỡ anh ta thì em có đi cả vòng trái đất cũng chưa chắc đã tìm được một người như vậy nữa. Hơn nữa, Xướng Xướng này, nếu em cưới anh ta thì em sẽ hạnh phúc hơn những người phụ nữ hạnh phúc khác, em không cần bận tâm đến quan hệ mẹ chồng nàng dâu, anh ta sẽ coi bố mẹ em như bố mẹ anh ta, đúng là rất tốt, người khác có nằm mơ cũng không có được".
Thư Sướng dở khóc dở cười nhìn Tạ Lâm, đây cũng coi như là một loại hạnh phúc sao?
Nhưng đích xác Tạ Lâm nói rất có lí. Sau khi nghe thấy tin tức này, Thư Tổ Khang và Vu Phân cực kì vui vẻ. Thư Tổ Khang phấn chấn hoàn toàn không giống như là một bệnh nhân vừa mới phẫu thuật, Vu Phân mang một quyển lịch hoàng đạo từ nhà tới xem sau tháng mười có những ngày tốt nào, còn luôn miệng bàn bạc với Thư Tổ Khang xem đặt tiệc ở đâu, mời những khách nào.
Hình như tất cả mọi người đều coi như hôn lễ của Thư Sướng và Ninh Trí đã tiến vào giai đoạn đếm ngược.
Nhưng cô thật sự không có cách nào thích nghi được, cả người cô như mất hồn, không tìm được một chỗ dựa nào.
"Ơ, tại sao cậu ta bây giờ lại thành Tổng giám đốc công ty bất động sản rồi?" Đoạn phim kết thúc, Kiều Kiều giới thiệu Bùi Địch Văn với khán giả, Vu Phân không hiểu hỏi Thư Sướng.
"À, anh ấy chuyển công tác rồi". Thư Sướng trả lời hời hợt.
"Đúng là người sinh ra để làm cán bộ, Tổng biên tập rồi Tổng giám đốc, đến chỗ nào đều có một chữ tổng".
Thư Sướng cười cười không nói tiếp.
"Kia là?" Kiều Kiều chỉ Trữ Ái Lâm hỏi Bùi Địch Văn. Trữ Ái Lâm là người phụ nữ duy nhất có mặt trong lễ khai trương.
"Mẹ tôi, từ Hồng Kông đến đây chúc mừng khai trương".
"Bố anh không đến à?"
"Sức khỏe bố tôi không tốt lắm".
Kiều Kiều gật đầu, "Tình cảm của anh và mẹ anh rất tốt".
"Bà ấy là một trong những người phụ nữ quan trọng trong cuộc đời tôi".
Kiều Kiều nhướng mày, "Nghe Tổng giám đốc Bùi nói thì có lẽ còn có người thứ hai, thứ ba?"
Khóe miệng Bùi Địch Văn lộ ra nụ cười, "Rất nhanh thôi!"
Anh không trả lời cụ thể, Kiều Kiều biết điều cũng không vặn hỏi, dù sa