Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2463 lượt.
gười ta ngạt thở.
Khi Thư Thần bị ốm, Thư Sướng đã đi khắp mọi ngõ ngách trong bệnh viện. Cô chưa từng nói với người khác rằng mỗi khi bước qua cổng bệnh viện cả người cô sẽ luôn hoảng sợ bất an. Dường như nơi này là một cái miệng khổng lồ sâu không lường được, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng mất những người quan trọng trong đời cô.
Thư Tổ Khang nằm trong một phòng bệnh đơn ở cuối hành lang. Ninh Trí nhẹ nhàng đẩy cửa ra, Vu Phân ngồi bên giường bệnh ngước mắt lên, tay bà nắm chặt tay Thư Tổ Khang.
Thư Tổ Khang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt vàng như nghệ, đầu cạo trọc, trên đầu quấn băng gạc, ống thở ô xi nhét trong lỗ mũi, cánh tay cắm kim truyền dung dịch thuốc.
Vừa nhìn thấy cảnh này nước mắt Thư Sướng đã rơi xuống, mũi cay xè.
"Mẹ..." Cô khẽ gọi một tiếng rồi lao vào ôm chặt Vu Phân.
"Xướng Xướng, con về rồi!" Trong mắt Vu Phân cũng đầy nước, mếu máo nói như một em bé, "Bố con đột nhiên ngã xuống đất, mẹ sợ quá. May mà Ninh Trí đưa đến viện kịp thời, bác sĩ nói nếu muộn hơn một hồi thì sẽ không kịp".
Có thể là vì nhớ lại tình cảnh lúc đó nên khi nói bà không khỏi rùng mình một cái.
Vu Phân có vẻ như là người chỉ huy trong nhà nhưng trụ cột thực sự vẫn là Thư Tổ Khang. Chồng bị ốm, con gái lại không ở nhà, bà sợ đến thất hồn lạc phách, chỉ còn biết nghe người khác sắp xếp.
"Bây giờ bố con thế nào?" Thư Sướng cúi xuống nhìn Thư Tổ Khang, cảm thấy bố mẹ thật sự già rồi, da dẻ nhão ra, trên cánh tay toàn là tàn nhang.
"Vừa rồi lúc mẹ cầm tay ông ấy, đột nhiên ngón tay ông ấy cử động, bác sĩ nói đây là hiện tượng tốt".
Thư Sướng gật đầu.
Lúc này cửa phòng bệnh lại mở ra, y tá đứng ngoài cửa gọi, "Người nhà giường bệnh số mười tám ra đây kí tên".
"Đây rồi!" Ninh Trí đứng lên đi ra ngoài.
Thư Sướng kinh ngạc nhìn mẹ.
Vu Phân thở dài, "Mẹ đi đứng còn không được, chạy đi chạy lại đều do Ninh Trí làm hết. Mấy đêm nay cũng là nó trông bố con, người ngoài thấy đều khen bố mẹ có một đứa con trai hiếu thảo. Xướng Xướng, con nói xem, người ta và nhà mình không thân không quen, vì sao lại tốt với nhà mình như vậy?"
Thư Sướng cúi đầu không trả lời.
"Thư Thư, em đi ra một lát". Ninh Trí lách người vào nhìn Thư Sướng.
Thư Sướng đi ra.
"Anh vừa nói chuyện với bác sĩ, cũng xem báo cáo xét nghiệm hôm nay rồi. Tình hình bác trai rất tốt, phỏng chừng không phải tối nay thì sáng mai bác trai sẽ có thể tỉnh lại. Sau này chỉ cần không quá mệt mỏi, tĩnh tâm an dưỡng thì vẫn có thể trường thọ. Anh mang hành lí của em về nhà rồi tới công ty, có một số việc phải giải quyết".
"Anh đi làm đi, ở đây bây giờ đã có em. Mẹ nói mấy đêm anh không ngủ rồi". Lúc này Thư Sướng mới để ý thấy hai mắt Ninh Trí tòa là tơ máu.
"Trước kia khi nhận công trình mấy đêm không ngủ cũng là chuyện thường, không có gì đâu. Hôm nay em đã đi mấy ngàn cây số, em mới nên ngủ cho khỏe. Có đói không? Bên cạnh bệnh viện có một quán cháo, rất sạch sẽ, cháo cũng ngon".
"Ninh Trí, em biết nói \'cảm ơn\' thật sự rất cứng nhắc, nhưng lần này thật sự rất cảm ơn anh. Nếu không có anh thì em không dám tưởng tượng sẽ như thế nào". Viền mắt Thư Sướng lại đỏ lên.
"Thư Thư, bây giờ càng ngày em càng giống một thiếu nữ rồi". Ninh Trí vỗ vỗ vai cô, cạo cạo mũi cô, "Thay vì nói cảm ơn anh thì em nói điều gì khác đi. Nhưng anh không muốn để em cảm thấy anh đang lợi dụng em, cho nên em cứ như trước đi!"
Thư Sướng cười mệt mỏi đưa anh ta ra ngoài.
"Công việc ở công ty rất bận à?" Cô thuận miệng hỏi.
Ninh Trí do dự một lát rồi nhìn cô, "Công trình Tụ Hiền Uyển giai đoạn ba bây giờ đã tiến vào khâu xanh hoá, việc bán nhà rất thuận lợi. Bây giờ công ty anh đang chuẩn bị đấu thầu một công trình lớn, nếu có thể trúng thầu thì trong vòng sáu năm có thể gối cao đầu không lo nghĩ. Thư Thư, việc anh phải về giải quyết là chuẩn bị lẵng hoa và đích thân đến chúc mừng một công ty bất động sản lớn mở chi nhánh ở Tân Giang".
"Công ty đối tác có quan hệ làm ăn à?"
"Không phải, nên nói là một đối thủ mạnh mẽ mới đúng. Trước kia có thể là công ty anh không thể chống lại được nhưng bây giờ anh đã có nền tảng mấy năm ở Tân Giang, cho nên cũng khó nói ai là người thắng cuối cùng. Thư Thư, công ty đó chính là chi nhánh Tân Giang do Tập đoàn Hằng Vũ thiết lập, Tổng giám đốc là Bùi Địch Văn".
Tim Thư Sướng đột nhiên đập rất mạnh trong lồng ngực.
Cô đã nghe Trữ Ái Lâm nhắc tới việc này, cô tưởng rằng chi nhánh sẽ được đặt tại Thượng Hải.
Vì sao lại đặt tại Tân Giang?
"Trọng điểm của Tập đoàn Hằng Vũ không phải đều ở thành phố lớn sao?"
"Đất đai ở thành phố lớn cũng có hạn, hiện nay rất nhiều công ty bất động sản lớn đều từ từ chuyển trọng tâm đến các thành phố vừa và nhỏ, đặc biệt là các thành phố vừa và nhỏ có kinh tế phát triển".
"À!" Thư Sướng chớp mắt mấy cái, "Vậy là anh phải đến chúc mừng?"
"Thư Thư..." Ninh Trí nhìn cô, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Thư Sướng cười tự giễu, hạ thấp tầm mắt che đậy vẻ chua xót trong mắt, "Em biết anh muốn nói gì. Chuyện ngu ngốc chỉ là