XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2461 lượt.

m một lần, sao có thể tái phạm lần hai, như vậy sẽ thật sự trở thành một đứa ngu ngốc. Tân Giang không phải của riêng em, ai muốn đến đều đến được".
Ninh Trí vui mừng nắm tay cô. Cô thấy bàn tay anh ta ẩm ướt, phát giác vừa rồi anh ta cực kì căng thẳng.
"Buổi tối cùng đi ăn cơm". Ninh Trí khẽ hôn lên má cô rất nhanh rồi vui vẻ bước đi.
Mặt cô trở nên nóng bỏng, cô che mặt nhẹ nhàng thở dài.
Buổi tối Thư Tổ Khang tỉnh lại thật, mặc dù thần trí vẫn chưa tỉnh táo hẳn nhưng ông có thể nhận ra Thư Sướng và Vu Phân. Bác sĩ bảo ông nhấc tay nhấc chân, không phát hiện có hiện tượng bán thân bất toại. Vu Phân bón cho ông ăn một chút nước cơm, ông cầm tay bà, bốn mắt nhìn nhau, nước mắt chảy tràn.
Sáng sớm hôm sau Thư Tổ Khang gần như đã tỉnh táo hoàn toàn, đã có thể nói chuyện rõ ràng.
"Xướng Xướng, lúc bố ngã xuống, trong lòng có hai tiếc nuối. Một là sao có thể để lại mẹ con một mình, hai là bố còn chưa nhìn thấy Xướng Xướng của bố trở thành một cô dâu hạnh phúc. Xướng Xướng, lúc hoạn nạn mới thấy chân tình, con còn phải thử thách Ninh Trí bao lâu nữa? Sang năm là nó cũng ba mươi rồi".
Thể chất quá yếu, mới nói mấy câu Thư Tổ Khang đã thở hồng hộc.
"Xướng Xướng, con nghe thấy lời bố con nói chưa? Bố mẹ đã sắp bảy mươi rồi, nói không chừng ngày nào đó nói đi là đi, nếu không nhìn thấy con lập gia đình, sinh con đẻ cái thì bố mẹ chết cũng không nhắm mắt". Vu Phân cũng nói theo.
Thư Sướng đổ nước nóng vào chậu, lại pha thêm nước lạnh, nhúng ướt khăn mặt rồi rửa mặt, lau tay cho Thư Tổ Khang. Lúc ra ngoài đổ nước, cô nghe thấy tiếng pháo nổ vang, sau đó là pháo hoa rực rỡ ngay giữa ban ngày. Phương hướng đó hình như là khu Thương Hiền thuộc tỉnh lị, ở đó có rất nhiều công ty đặt văn phòng.
Cô bám lan can, ngẩn ngơ nhìn.
Lúc này cô đã không thể lùi lại. Thực ra cũng không có ai có thể thật sự ép được cô, nhưng cô lại muốn ép chính mình.
Trong hôn nhân, tình yêu không hề quá quan trọng. Nhìn rõ hiện thực mới có thể đi được xa hơn.
Vết thương lòng đầy rẫy, bây giờ thứ cô muốn không phải cảm xúc nhất thời nửa khắc, cô thật sự muốn một tình cảm trường tồn.
Dương Phàm không cho cô.
Bùi Địch Văn cũng không cho cô.
Ngay từ đầu Ninh Trí đã lấy hôn nhân làm tiền đề. Anh ta cũng cần một gia đình, cần mãi mãi. Vì vậy anh ta quyết đoán cắt đứt quá khứ, anh ta đã dùng đến toan tính, anh ta chưa chính thức trở thành người nhà cô nhưng lại gánh vác trách nhiệm hơn cả một thành viên trong gia đình.
Anh ta còn là người cô thích khi mới biết yêu.
Cô thật sự không biết mình còn do dự cái gì, còn quanh quẩn cái gì, còn mong ngóng cái gì, còn chờ đợi cái gì.
Không có kết cục nào làm mọi người cùng vui vẻ hơn điều này.
Nhưng cô giống như bị hóa đá, không thể đi về phía trước. Có điều sớm muộn cô cũng phải tiến lên.
Buổi tối Ninh Trí đến rất muộn. Trong tiệc mừng khai trương của Hằng Vũ có mặt rất nhiều lãnh đạo chính quyền thành phố Tân Giang. Anh ta hơi chếnh choáng, luôn mồm kêu nóng. Vu Phân để Thư Sướng đi cùng anh ta xuống vườn hoa hóng gió.
Thư Sướng không biết sự buồn rầu trong lòng Ninh Trí.
Trong buổi tiệc, Bùi Địch Văn đi tới mới rượu anh ta, trước khi quay đi đã bỏ lại một câu.
Anh nói: "Tôi yêu cô ấy!"
Không đầu không đuôi, âm thanh cũng không lớn, nhưng lại như một tuyên cáo.
Ninh Trí gật gật đầu rất có phong độ: "Tôi biết, có điều anh không có cơ hội".
Bùi Địch Văn mỉm cười: "Cơ hội là do chúng ta giành được, không phải do người khác cho".
Anh đi thẳng qua bên người Ninh Trí.
Cả buổi tối, trong lòng Ninh Trí như có một ngọn lửa, chỉ mong sao buổi tiệc kết thúc thật nhanh, sau đó vội vã đến bệnh viện để nhìn thấy Thư Sướng.
Bây giờ Thư Sướng đứng trước mặt anh ta nhưng anh ta lại cảm thấy cô rất xa xôi.
Thật gần, thật xa, anh ta cười chua xót trong lòng, đưa tay vuốt mặt rồi ngồi xuống ghế đá.
Không ai phát hiện ánh mắt anh ta hơi tối.
"Cần uống nước hay không?" Thư Sướng ngồi xuống bên cạnh anh ta.
Anh ta lắc đầu, ngửi mùi thơm của hoa hồng và hoa la đơn trong vườn, chần chừ một lát rồi lấy một chiếc hộp hình vuông bọc gấm trong túi ra. Anh ta kéo tay cô tới, đặt chiếc hộp vào tay cô.
"Đây là cái gì?" Thư Sướng hoảng sợ đẩy ra theo bản năng, đầu óc tạm ngừng hoạt động.
Anh ta giữ cô thật chặt, "Trên đường đến bệnh viện anh nhìn thấy cửa hàng Thiên Niên Thúy Toản còn sáng đèn, anh đi vào mua rất vội. Kiểu rất đơn giản, cũng không đắt tiền, nhưng anh vừa nhìn thấy đã thích. Thư Thư, lấy anh nhé! Để anh chăm sóc bố mẹ em, để anh yêu em tận tình".
Thư Sướng chớp chớp mắt, yên lặng một hồi lâu, đến lúc cô thấy không thể yên lặng mãi được mới nói ra một chữ: "Em..."
"Không cần trả lời ngay, em cứ nhận lấy cái hộp trước. Thư Thư, anh quá cô đơn trên thế giới này, chỉ có em mới cho anh cảm giác ấm áp. Mười năm, em thay đổi rất nhiều, anh chưa bao giờ khát vọng hiểu một phụ nữ như vậy, hiểu sự kiên cường và yếu ớt của em, hiểu đau buồn và vui vẻ của em, hiểu sự nhẫn nhịn, khát vọng của em. Sau đó anh mới biết đây chính là t