Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2712 lượt.

ài không cam lòng.
Thư Sướng rửa một đĩa đào đầu mùa mang vào, thấy bố thở dài, cô cười nói, "Bố, bình thường bố nói với người khác thì hay thế, tại sao đến lượt bố làm bệnh nhân lại không nghe lời bác sĩ? Khi nào bố khỏi hẳn con sẽ đi cùng bố ra ngoài ăn".
"Bao giờ mới đến ngày đó?" Người mắc bệnh cao huyết áp phải kiêng một số món ăn cả đời, Thư Tổ Khang là bác sĩ nên đương nhiên biết rõ điều này.
"Ông càng già càng giống trẻ con. Ông Thư, cố chịu đựng thì mới đi cùng tôi được lâu. Nếu ông cứ ăn uống bậy bạ để rồi bệnh tình tái phát thì sợ là thần tiên cũng không thể nào cứu được ông, khi đó tôi bị bỏ lại một mình, ông có đành lòng không?"
Thư Tổ Khang bất đắc dĩ đầu hàng, nói rất đáng thương, "Vu Phân, tôi không ăn là được mà!"






Lúc này Vu Phân mới nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn nhìn đồng hồ treo tường, "Xướng Xướng, con gọi điện cho Ninh Trí xem nó đã bắt đầu về chưa. Bây giờ buổi tối bắt đầu lạnh, thức ăn để một hồi đã nguội rồi".
Thư Sướng dạ một tiếng rồi cầm điện thoại đi ra phòng khách. Ngoài sân, giàn nho lại ra rất nhiều quả, những bông thược dược ngẩng đầu tạo dáng trong gió đêm.
Ninh Trí từ Bắc Kinh về lại không để Thư Sướng đi đón, trước khi lên máy bay anh ta gọi điện thoại cho Thư Sướng, nói Tống Tư Viễn sẽ về đây với anh ta, cùng đi còn có mấy người làm bên ngân hàng và Trưởng phòng tài vụ công ty.
Sau khi trở lại Tân Giang hình như anh ta rất bận, bận đến mức không có cả thời gian đến bệnh viện thăm Thư Tổ Khang. Buổi tối anh ta gọi điện thoại cho Thư Sướng, Thư Sướng nghe thấy bên kia điện thoại rất yên tĩnh, tiếng gõ bàn phím lách cách cực kì rõ ràng. Giọng Ninh Trí khàn khàn, ngữ điệu uể oải, dường như vẫn đang phải làm thêm giờ.
Biết hôm nay Thư Tổ Khang xuất viện, anh ta đòi đến bệnh viện đón nhưng Thư Sướng không chịu, chỉ bảo anh ta buổi tối tới ăn cơm. Vu Phân vẫn kêu mấy ngày không nhìn thấy Ninh Trí, vì vậy bà rất vui vẻ khi nghe nói tối nay Ninh Trí đến ăn cơm, sáng sớm đã đi chợ mua hai túi thức ăn lớn.
Ninh Trí lắc đầu, "Không ạ. Tối nay cháu ở lại đánh cờ, uống trà với bác trai".
"Sau này ngày nào cũng có thể đánh cờ uống trà được. Dọn dẹp bát đũa xong bác sẽ chuẩn bị quần áo cho cháu tắm rửa, sau đó lên giường nghỉ ngơi. Nhìn cháu cứ như mấy ngày chưa được ngủ ấy. Xướng Xướng, ăn cơm xong đừng ngồi không, hai đứa ra ngoài đi dạo một chút cho tiêu cơm". Thấy Thư Sướng không hề hỏi han gì đến Ninh Trí, Vu Phân sốt ruột, hai đứa nó chẳng giống một đôi đang yêu nhau tha thiết chút nào!
Có thể là đã quen biết quá lâu rồi nên quả thật Thư Sướng không thể sinh ra cảm giác cuồn cuộn cảm xúc với Ninh Trí. Ở bên anh ta, lúc nào cô cũng cực kì tỉnh táo và lí trí. Ngoài thỉnh thoảng cầm tay nhau, ngay cả một nụ hôn ra hồn bọn họ cũng chưa có, cô không cho rằng như vậy có gì không tốt.
Thủy triều mãnh liệt, đến nhanh đi cũng nhanh. Nước chảy róc rách mới có thể chảy càng xa.
"Có đi được không?" Cô và Ninh Trí tản bộ trong ngõ nhỏ. Người hóng mát trong ngõ rất đông, đi vài bước lại phải dừng lại chào hỏi.
"Anh không yếu đuối như vậy, chẳng qua chỉ hơi mệt thôi". Ninh Trí cười.
"Vậy chúng ta ra bờ sông đi dạo một lát".
"Ờ!"
Hai người rẽ vào một lối đi khác. Trên lối đi này có ít người hơn, đèn đường cũng tối, Ninh Trí cầm tay Thư Sướng.
Thư Sướng giật mình rồi ngoan ngoãn để anh ta dắt tay.
"Có phải công ty anh đã nhận được dự án mới nên anh mới bận rộn như thế không?" Cô quay sang nhìn anh ta. Cho dù bây giờ đang đi dưới ánh trăng nhàn nhã như vậy nhưng lông mày Ninh Trí vẫn nhíu chặt.
"Không phải dự án mới mà là chuẩn bị hồ sơ dự thầu dự án mở rộng khu thành bắc. Lần này chính quyền thành phố Tân Giang không chỉ để các nhà thầu cạnh tranh giá cả mà còn phải xem quy hoạch thiết kế chỉnh thể của các bên nữa. Tân Giang là thành phố xanh, thành phố du lịch của cả nước, có thể chính quyền cần suy nghĩ đến tính hài hoà của cả thành phố. Điều này khiến công ty anh gặp khó khăn vì không rõ chính quyền muốn có một quy hoạch như thế nào. Tích cóp đủ sức mạnh, chuẩn bị đủ tài chính nhưng thiết kế không đạt được yêu cầu thì tất cả vẫn chỉ là công cốc. Bây giờ các công ty dự thầu không chỉ phải trù bị tài chính mà còn phải chiêu mộ kiến trúc sư thiết kế ưu tú. Ôi, đúng là phiền phức!"
"Anh không cần có quá nhiều áp lực, công ty Trí Viễn rất có danh tiếng ở Tân Giang, cơ thắng sẽ lớn hơn các công ty khác một chút". Thư Sướng không giúp được việc gì, chỉ có thể tìm cách an ủi anh ta.
Ninh Trí cười khổ, "Thư Thư, em không rõ tình hình. Tập đoàn Hằng Vũ cũng dự thầu rồi".
Thư Sướng không nói tiếp. Bùi Địch Văn đã cao giọng tuyên bố trên TV, hôm sau cô đến tòa soạn xem mục nhà đất cũng thấy một bài dài giới thiệu Tập đoàn Hằng Vũ, đồng thời có nhắc tới dự án đầu tiên của chi nhánh sau khi khai trương chính là mở rộng khu vực phía bắc thành phố.
"Tại Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Tập đoàn Hằng Vũ đều có dự án lớn. Đối với bọn họ dự án này không thể được coi như một d