Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342448

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2448 lượt.

mức nào? Đáng tiếc cuối cùng lại là một vở độc diễn.
Cô cười cười tự giễu, khẽ cắn môi rồi đột nhiên đứng dậy đi tới trước tủ tài liệu, một lần nữa tỉ mỉ xem xét. Khi xem đến tủ tài liệu năm ngoái thì Triệu Khải lau mồ hôi từ bên ngoài đi vào.
"Thư Sướng, cậu học trò của cô hỏi kĩ..." Khuôn mặt từng trải của Triệu Khải cũng đỏ lên vì lúng túng.
"Thật là trùng hợp, thế nào mà cô lại tìm được chứ!" Anh ta nhìn thấy quyển sách và lá thư màu hồng nhạt để trên sofa.
Thư Sướng không lên tiếng.
Triệu Khải gãi gãi đầu mất tự nhiên rồi gượng cười mấy tiếng, "Đám nam sinh đang đọc thư cười đùa thì tôi vào lớp, lá thư bị tịch thu, tôi tiện tay kẹp vào quyển sách rồi sau đó dùng như một thứ để đánh dấu trang. Bây giờ thư về chủ cũ!"
"Anh đã nói qua nội dung bức thư này với Lưu Dương, không, là Ninh Trí? Trước khi tôi đến phỏng vấn anh thì anh đã biết anh ta rồi à?" Thư Sướng hỏi.
Triệu Khải đặt quyển sách trên tay xuống, sờ sờ mũi, "Thư Sướng, cô thông minh quá. Đúng thế, lúc vừa đến Tân Giang công ty Trí Viễn đã mời tôi làm cố vấn pháp luật cho họ. Ninh Trí nhận ra tôi, tôi không ngờ cậu ta lại thay đổi diện mạo, còn đổi cả tên nữa. Sau mấy lần qua lại, có lần ngồi tán dóc, không nhớ tại sao tôi lại nói đến lá thư này của cô. Có điều khi đó tôi vừa mới chuyển văn phòng, đồ đạc không nhớ để ở đâu nên cũng không tìm thấy lá thư này. Lúc cô đến phỏng vấn tôi thì tôi và Ninh Trí đã rất quen nhau rồi. Tôi gọi điện thoại cho cậu ta và nhắc đến cô, cậu ta dặn tôi không được nhắc tới cậu ta trước mặt cô, nói rằng muốn để cô từ từ nhận ra cậu ta. Sau đó bốn người chúng ta đến suối nước nóng, tôi đành phải làm như mới gặp cậu ta lần đầu”.
Thư Sướng từ từ nhắm mắt lại rồi lại mở ra, "Anh có nhắc tới chuyện tôi nhờ anh với anh ta không?"
Triệu Khải kinh ngạc, nói rất nhanh, "Ơ, sao tôi lại làm thế được!"
"Tôi là một luật sư, giữ bí mật cho khách hàng là đạo đức nghề nghiệp. Sau khi Ninh Trí nói cô mới đến hỏi tôi, cho thấy cô tỏ ra nghi ngờ những điều cậu ta nói. Tất cả mọi tư liệu tôi gửi cho cô đều là tôi nhờ một đồng nghiệp ở Hồng Kông tìm giúp, tuyệt đối sẽ không phải là giả". Triệu Khải nhìn Thư Sướng, vẻ mặt càng ngày càng nghiêm túc.
Thư Sướng mỉm cười, cố ý đùa vui để phá vỡ cục diện bế tắc trong phòng, "Hình như tôi còn chưa trả phí tư vấn cho anh nhỉ?"
Triệu Khải thả lỏng ra, "Mặc dù tôi chưa từng dạy cô nhưng trong lòng vẫn coi cô là học trò của tôi. Học trò hỏi giáo viên một câu hỏi, chẳng lẽ còn phải thu phí?"
"Ờ, bây giờ giáo dục vẫn là nghĩa vụ của giáo viên", Thư Sướng nhún vai cười rồi đi tới sofa cúi người cầm lá thư lên, "Vậy... tôi có thể mang cái này về đọc lại không?"
"Nếu cô tự tay giao cho Ninh Trí thì không biết cậu ta sẽ vui mừng đến mức nào".
Thư Sướng cười cười, nếu cô giao cho anh ta thật thì chỉ sợ anh ta sẽ không hề vui mừng, mà hơn nữa còn không thể chấp nhận được. Ở tỉnh lị anh ta đã nói với cô bằng vẻ mặt trịnh trọng là một bạn học cùng lớp đã chuyển bức thư cô viết cho anh ta, sau khi xem qua anh ta đã coi như là thật.
"Có lẽ vậy!" Thư Sướng cảm thấy chuyện này cũng không xem như một chuyện lớn, có thể lúc đầu Ninh Trí quá sốt ruột muốn giành được tín nhiệm của cô nên đã cố ý nói như vậy. Anh ta nghĩ đã qua mười năm rồi, lá thư đó sợ là đã biến mất từ lâu, ai ngờ cuối cùng nó lại trở về tay cô.
Trên đời không có nhiều người xấu như vậy, hơn nữa mình cũng không có gì có thể để người khác lợi dụng, Thư Sướng tự nói với mình: Không được quá đa nghi.
Diệp Thông phỏng vấn mấy nông dân công bên dưới, sau đó lại đi lên hỏi Triệu Khải mấy vấn đề, còn chụp ảnh lưu niệm cùng với Triệu Khải và hứa khi vừa có bản in thử sẽ gửi ngay cho Triệu Khải.
Triệu Khải nhiệt tình giữ hai người lại ăn cơm nhưng Diệp Thông từ chối vì đã có kế hoạch khác. Vừa lúc đó khách hàng của Triệu Khải tới bàn chuyện công việc nên hai người liền cáo từ.
Lúc lên xe, Diệp Thông giơ hai tay lên thành hình chữ V tỏ ý thắng lợi, "Nhiệm vụ hôm nay hoàn thành thuận lợi. Toàn bộ thời gian tiếp theo chị đều phải ngoan ngoãn nghe em sắp xếp". Cậu ta chớp mắt mấy cái với Thư Sướng, "Không cho phép cãi lại".
Thư Sướng gật đầu phục tùng, "Vâng, thưa quan lớn".
"Có cần gọi cả Thắng Nam và An Dương đi không? Bốn người chơi sẽ vui hơn nhiều". Sau khi đi theo Thư Sướng, Diệp Thông đã tìm hiểu hết sức rõ ràng về mạng lưới quan hệ không hề phức tạp của Thư Sướng. Dù sao Thư Sướng cũng chỉ có hai người bạn là Thắng Nam và Tạ Lâm. Cậu ta từng lén bình luận, Thắng Nam có thể coi như anh em, không thể coi như phụ nữ. Tạ Lâm thì quá phụ nữ, qua lại nhiều quá sẽ phạm sai lầm.
Thư Sướng cười thầm, may mà bây giờ Tạ Lâm đã bị giáo sư Lâm thu phục, nếu không có lẽ chị ta sẽ ăn tuốt cả già lẫn trẻ thật.
"Bọn họ đến Vũ Hán rồi". Rốt cục An Dương đã lừa được Thắng Nam về quê nhà gặp bố mẹ. Thắng Nam vẫn chưa hay biết gì, chỉ cho là một lần du lịch để tăng cường quan hệ giữa hai người.
"Vậy hôm nay chúng ta sẽ thực sự có thế giới hai người".
Thư Sướng trợn mắt nhìn cậu ta, đàn ông bao g