Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342441
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2441 lượt.
g vấn hôm nay không nặng, sau khi phỏng vấn xong chị em mình đi thả lỏng một chút, hát karaoke, đi bơi hay đánh cầu lông tùy chị, sau đó sẽ đi ăn?"
"Cậu xác định là hôm nay?" Khóe miệng Thư Sướng cong lên kì lạ.
"Hôm nay thì làm sao?" Diệp Thông nháy mắt mấy cái, đột nhiên vỗ đùi, "Hôm nay là ngày thất tịch , hê hê, Thư Sướng, chị và Tổng giám đốc Ninh có hẹn à?" Cậu ta chỉ muốn tìm lí do để tỏ lòng biết ơn, không ngờ lại chọn sai ngày.
Thư Sướng cười khẽ, "Mấy ngày trước anh ấy cũng phải chăm sóc bố chị nên dồn lại rất nhiều việc, bây giờ lại đang chuẩn bị cho một dự án lớn nên bận tối mắt tối mũi, làm sao nhớ được hôm nay là ngày gì. Cậu đi ăn với bạn gái đi, phỏng vấn xong tôi về nhà nghỉ sớm".
"Em làm gì có bạn gái", Diệp Thông tủi thân nói, "Thư Sướng, vậy hôm nay chị em mình chắp vá làm một cặp đi. Nếu không sau này em có bạn gái thì chị có muốn đi chơi đêm thất tịch với em cũng khó. Phải biết quý trọng người trước mặt, một người đẹp trai kiệt xuất như thế cơ mà!"
Thư Sướng bật cười thành tiếng, "Cậu biết cách làm cao đấy nhỉ, nghe cậu nói cứ như thể đi chơi với cậu là một vinh hạnh của tôi ấy".
"Thì đúng là vậy mà. Bây giờ bố chị đã xuất viện, chị đi thả lỏng đầu óc một chút, đừng nghĩ gì đến thất tịch, cứ coi như một ngày bình thường đi. Chị em mình đi quậy một trận tưng bừng cho đã".
Thư Sướng do dự một lát rồi gật đầu, "OK".
Lớp tọa đàm của Triệu Khải được mở ngay tại một căn phòng ở tầng một bên dưới văn phòng luật sư của anh ta. Các nông dân công đến rất đông, bàn bốn người mà ngồi chen sáu người, lúc hai người đến thì trong phòng đã chật cứng. Các nông dân công ngồi rất nghiêm túc, mỗi người một quyển vở một cây bút, cung kính nhìn về phía Triệu Khải.
Thư Sướng giới thiệu Diệp Thông với Triệu Khải, Triệu Khải dặn người giúp việc ở văn phòng luật sư đưa Thư Sướng lên văn phòng của mình. Mỗi tiết học dài một tiếng nên kết thúc rất nhanh.
Người giúp việc pha trà cho Thư Sướng rồi ra ngoài làm việc. Thư Sướng nói là nghỉ ngơi nhưng cô làm sao có thể thoải mái nghỉ ngơi trong một môi trường xa lạ được. Cô chắp tay sau lưng thong thả bước đi trong phòng, nhìn quanh khắp nơi. Văn phòng của Triệu Khải rất thiếu cá tính, sát tường là một dãy tủ tài liệu lớn, trên một chiếc bàn làm việc rộng rãi để đầy hồ sơ, trước bàn làm việc đặt hai chiếc ghế để người đến tư vấn ngồi. Góc tường có một chiếc sofa rộng, bên trên có hai chiếc gối ôm, chắc là vừa để khách ngồi vừa là chỗ Triệu Khải nghỉ ngơi.
Hồ sơ trên bàn là hồ sơ tố tụng của vụ án Triệu Khải đang theo kiện, trong đó sẽ có một số chuyện bí mật, Thư Sướng chỉ nhìn lướt qua rồi thôi. Mấy chiếc tủ tài liệu đều khóa chặt, Thư Sướng nhìn qua cửa kính, có một số vụ án cô đã từng phỏng vấn, chỉ cần nhìn qua cô đã nhớ tới tình hình khi đó.
Làm việc ở Phòng pháp trị một thời gian, được thấy quá nhiều bóng tối của xã hội, con người sẽ từ từ trở nên rất già dặn.
Thứ duy nhất có thể lật xem trong phòng này có thể chính là giá sách của Triệu Khải. Có điều... nhìn những quyển sách về pháp luật kinh điển đó, Thư Sướng tặc lưỡi, tự nhiên lại thấy đau đầu. Cô cũng từng đọc những quyển sách này, nói từ đáy lòng, thật sự quá khô khan, nếu dùng để đọc trước khi đi ngủ thì tốt.
Một quyển viết về các trường hợp bào chữa thành công nhất của mười luật sư kiệt xuất nhất nước Mỹ có tên là "Vua pháp đình" đập vào tầm mắt Thư Sướng. Cô tiện tay rút ra, ngồi xuống sofa, cô cảm thấy quyển sách này có thể sẽ khá thú vị.
Cô xem bìa ngoài, trang bìa cuối, bản in mười năm trước, giá sách chỉ có mấy tệ. Thư Sướng kinh ngạc le lưỡi, cuốn "Khúc bi ca hoàng hôn" của cô đó không dày bằng nửa cuốn này mà còn bán hai mươi mấy tệ. Sách này nếu xuất bản bây giờ thì sợ rằng phải gần năm mươi tệ, vật giá thực sự đang tăng với cấp số nhân.
Hình như Triệu Khải rất thích quyển sách này, mép các trang sách đều đã sờn vì lật quá nhiều, trong sách còn có đánh dấu trang? Thư Sướng trợn mắt sững sờ nhìn bức thư kẹp giữa quyển sách.
Bị mài mòn bởi dòng chảy của năm tháng, màu bức thư đã mờ đi nhiều nhưng vẫn có thể nhìn ra trước đây nó có màu hồng nhạt êm dịu. Có lẽ là người viết hơi căng thẳng nên dòng địa chỉ người nhận thư viết hơi nguệch ngoạc, có điều họ tên người nhận thư lại viết rất đẹp, nét nào ra nét đó như được điêu khắc một cách chăm chú.
Thực ra lá thư này đã là lá thứ tư. Thời tiết rất nóng, một mình cô trốn ở trong phòng viết đi viết lại. Nếu không sơ suất để rớt mực vào lá thư thì cũng để mồ hôi rỏ xuống làm nhòe chữ. Đến tận lá thứ tư cô mới cảm thấy hơi hài lòng. Lúc nhẹ nhàng nhét lá thư vào phong bì, tim cô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, hai tay vẫn run run. Không biết tại sao, nhớ tới một bài hát tiếng Anh do giáo viên tiếng Anh mở cho cả lớp nghe có tên là "Sealed with a kiss", cô lén nhìn bên ngoài một chút rồi nhanh chóng đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trên chiếc phong bì, khuôn mặt xấu hổ đỏ bừng.
Tem trên phong bì cũng bị dán lệch.
Thư Sướng nhẹ nhàng vuốt ve lá thư, một cô gái tỏ tình lần đầu tiên phải có dũng khí lớn đến