Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2406 lượt.
i từ hôm kia nhưng mẹ cả bị viêm khí quản nên hôm nay mới đi. Em còn đang buồn vì không gặp được chị, không ngờ chị lại đột nhiên từ trên trời giáng xuống. Bao giờ chị đến Hồng Kông?" Bùi Lạc Lạc khoác tay Thư Sướng, hỏi.
Thư Sướng đau đầu, "Tôi... dạo này có nhiều vụ cần phỏng vấn". Cô nhẹ nhàng trả lời.
"Không phải ngày mùng một tháng mười đại lục được nghỉ dài hạn sao?" Trữ Ái Lâm tiếp lời, "Tranh thủ mấy ngày đến Hồng Kông chơi!"
Thư Sướng cười gượng không dám nói tiếp, khóe mắt liếc thấy Bùi Địch Văn nhìn mình dịu dàng, cô lườm anh, nụ cười bên khóe miệng Bùi Địch Văn càng rõ hơn.
Mấy người đi vào đại sảnh sân bay, hai người hầu đi gửi hành lí. Điện thoại của Thư Sướng đổ chuông, là Thắng Nam gọi, "Xướng Xướng, tớ xuống máy bay rồi, lấy hành lí xong sẽ đợi bạn bên ngoài sân bay".
Như bắt được cọng rơm cứu mạng, Thư Sướng quay sang định chào tạm biệt.
"Thư Sướng, cháu đến xem giúp cô một chút xem trên mặt cô dính cái gì?" Đột nhiên Trữ Ái Lâm nói.
Thư Sướng kinh ngạc, hơi ngỡ ngàng bước tới. Cách đó không xa, một bóng dáng cao ráo xuất hiện trong tấm mắt cô.
"Có phải dính son không?" Trữ Ái Lâm bước tới mấy bước.
"Ơ?" Thư Sướng quay lại nhìn một chút rồi nhặt một sợi tóc, "Là tóc ạ!"
"Thảo nào ngứa ngứa", Trữ Ái Lâm cười, ánh mắt vui vẻ, "Đi cùng cô đến cửa kiểm tra an ninh sau đó về cùng Địch Văn, trên đường lái xe cẩn thận".
Thư Sướng gần như bị bắt buộc khoác cánh tay Trữ Ái Lâm đi đến cửa an ninh.
Bùi Địch Văn lạnh nhạt gật đầu với bóng người đang đứng sững, Bùi Lạc Lạc đón Bùi Hân Nhi trong tay Ngũ Doanh Doanh, than một tiếng, "Mẹ, mẹ còn phải học mẹ cả nhiều". Mẹ cả không cần làm gì cũng có thể đè bẹp kiêu ngạo của đối phương. Nhìn vẻ thân mật của mẹ cả với Thư Sướng, chắc Tống Dĩnh đang hận cực kì. Để anh cả hồi tâm chuyển ý, Tống Dĩnh đã tốn rất nhiều công sức để lấy lòng mẹ cả nhưng mẹ cả vẫn keo kiệt không cho cô ta lấy một nụ cười. Mà Thư Sướng mới gặp mẹ cả mấy lần mà đã được bà thương như vậy.
Nhìn vẻ mặt giận dữ và ngẩn ngơ của Tống Dĩnh, Bùi Lạc Lạc nhịn cười đến đau bụng.
Bùi Hân Nhi nằm sấp trên vai Bùi Lạc Lạc, nhìn thấy Tống Dĩnh, cô bé cười chảy dãi.
Tống Dĩnh xấu hổ tức giận nắm chặt nắm đấm, tại sao hôm nay lại đến sân bay đưa Tống Tư Viễn làm gì? Nếu không đến thì đã không phải nhìn thấy cảnh tượng buồn nôn này!
Sân bay Tân Giang không rộng, chỉ có mấy chuyến bay nội địa. Trữ Ái Lâm đi chuyến bay đến Thượng Hải, rất đông khách, hành khách xếp một hàng dài trước cửa an ninh.
Bùi Địch Văn vẫn đi bên cạnh bọn họ, khi thì nói vài câu với Trữ Ái Lâm, khi thì dặn dò người hầu vài câu.
Anh cũng xoa đầu Bùi Hân Nhi, nói chuyện với Ngũ Doanh Doanh, nhìn Bùi Lạc Lạc làm nũng với vẻ mặt dung túng.
Thư Sướng đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn, Bùi Địch Văn quả thật là một người lãnh đạo kiệt xuất, ngay cả xử lí quan hệ gia đình phức tạp như vậy anh cũng có thể quan tâm đến tất cả mọi người một cách thản nhiên.
Cô nhớ một bài báo trên số báo hôm qua, bài báo viết thái độ của một người đàn ông đối với mẹ có thể phản ánh mức tôn trọng, chăm sóc, chung thủy của anh ta đối với phụ nữ. Bây giờ anh đối với mẹ anh như vậy, ngày sau đối với bà xã tự nhiên sẽ không kém nửa phần.
Làm vợ anh là chuyện rất hạnh phúc, cô lén lút đánh giá bên mặt anh, đường nét mềm mại, tươi sáng, hấp dẫn vô số ánh mắt ngoài cửa an ninh.
Có điều người đàn ông đó và cô có duyên mà không có phận.
Bên tai Thư Sướng kêu ong ong, viền mắt nóng bỏng, khuôn mặt lại lạnh buốt. Suy nghĩ bất đắc dĩ từ lòng bàn chân dâng lên, hóa thành thủy ngân thẩm thấu vào mỗi một khe hở và đường vân của trái tim.
Cô lễ phép đưa mắt nhìn đám người Trữ Ái Lâm đi vào sảnh chờ máy bay, sau đó lấy điện thoại ra lập tức xoay người đi, "Thắng Nam, lấy được hành lí chưa?" Cô cố gắng giữ cho giọng nói được bình tĩnh.
Thắng Nam oán trách, "Băng chuyền xảy ra vấn đề, đến bây giờ hành lí còn kẹt. Hay là bạn đến bên này trước, tớ mang đặc sản Vũ Hán về cho bạn".
"Được!" Thư Sướng đồng ý.
Đột nhiên bàn tay nắm điện thoại bị hai bàn tay thon dài trắng muốt bao lấy, "Xướng Xướng, chúng ta đi ăn tối". Bùi Địch Văn nói.
Anh thấy em sinh nghi, anh biết em thăm dò, anh đều né tránh không nhắc tới. Mỗi ngày đến Thâm Quyến phỏng vấn em đều chờ đợi anh chủ động thừa nhận thân phận của anh, giải thích Tống Dĩnh và Bùi Hân Nhi là thế nào. Biết không? Khi đó thậm chí em nghĩ, chỉ cần anh nói ra một lí do em có thể chấp nhận thì cho dù anh tạm thời không thể tự do em cũng sẽ yêu anh, đợi anh. Ngày ngày anh đều gọi điện thoại, nói thời tiết, nói nhớ nhung, quan tâm hỏi han em, nhưng không nhắc tới điều đó. Em đứng trên lề phố ở Hồng Kông nhìn tòa nhà Hằng Vũ sừng sững cao vút, nhìn khu nhà họ Bùi như một trang viên, nhìn anh và Tống Dĩnh tay trong tay... Em bị cướp giật tất cả tiền bạc và giấy tờ, Tống Dĩnh cầm chi phiếu cười nhạo em... Sau đó em phát hiện mình có thai, em đấu tranh tư tưởng trong lòng... Trong giây phút cuối cùng, e