Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2408 lượt.
ng thực phẩm, cô đã thu thập rất nhiều tư liệu và trường hợp, cũng đã phỏng vấn chuyên gia và cơ quan liên quan, chỉ chờ Tổng biên tập xét duyệt thông qua là cô sẽ bắt đầu đặt bút viết. Nhắc tới Tổng biên tập, Thư Sướng nhíu mày, ngẩng đầu lên. Tại sao hôm nay không thấy Tổng biên tập?
"Thư Sướng", Thôi Kiện ngồi bên cạnh ghé vào tai cô nói nhỏ, "Chúng ta lại có Tổng biên tập mới rồi".
"A", Thư Sướng kinh ngạc, "Còn chưa tới một năm mà? Thăng chức rồi?"
Thôi Kiện nhún vai, tháng trước ông ta vừa có một cặp con trai song sinh, tinh thần thoải mái hơn trước nhiều, rất hay cười.
"Lưu đày rồi. Tiền thưởng sáu tháng đầu năm cô có nhận được không? Tiền thưởng quý này cô đã nhìn thấy chưa? Còn có các khoản phụ cấp cho phóng viên ra ngoài phỏng vấn bị giảm, bị miễn, một tháng nhận về tới tay còn được mấy đồng? Cứ như vậy thì mọi người phải tìm mọi cách đi đường ngang ngõ tắt kiếm tiền, truyền ra thì còn gì là danh hiệu Hoa Đông buổi chiều nữa. Giám đốc sợ quá đề nghị Tổng cục tin tức thay Tổng biên tập. Ôi, nhớ trước kia Bùi Địch Văn làm Tổng biên tập, những ngày đó đúng là hạnh phúc! Đúng là một trời một vực!
"Có phải trong nhà thêm hai khẩu nên tiền nong túng thiếu không?" Thư Sướng cười đùa nhìn Thôi Kiện.
Thôi Kiện cười ha ha, "Đương nhiên, trước kia có một mình, một người ăn cơm cả nhà không đói, bây giờ là gia đình bốn khẩu, đại gia đình cơ đấy! Kì thực cũng không chỉ là tiền thưởng và phụ cấp mà cách quản lí của Bùi Địch Văn cũng khác vị Tổng biên tập này, làm mọi người dễ tiếp nhận hơn".
Thư Sướng không phụ họa, chỉ thở dài cùng Thôi Kiện.
Sau khi tiếp xúc với Bùi Địch Văn, ai cũng không quên được những gì tốt đẹp của anh, cô cũng không thể may mắn thoát được. Có điều... Cô lắc đầu, ra lệnh cho chính mình tập trung tinh thần đọc tài liệu.
Hội nghị kéo dài đến giờ ăn trưa mới kết thúc, Thư Sướng không chen thang máy với mọi người mà đi cầu thang bộ. Mới bước được hai bậc đã nghe thấy tiếng bước chân vang lên phía sau, cô quay đầu lại nhìn, Diệp Thông cười toe toét.
"Thư Sướng, dạo này chị có phiền muộn gì à? Em có thể làm tri kỉ cho chị mượn một bờ vai để dựa vào". Diệp Thông đuổi theo vỗ vỗ vai mình.
"Cậu mà đòi là tri kỉ?" Thư Sướng mỉm cười, "Đừng dọa người, chị rất ổn, không sao cả".
Diệp Thông nghiêng đầu, "Rất ổn? Nhưng chị không biết gần đây chị trở nên rất nặng nề làm em sợ đến mức không dám thở mạnh trước mặt chị".
"Làm gì có?" Thư Sướng dừng chân, xoa mặt, "Khoa trương như vậy à?"
Diệp Thông gật đầu nghiêm túc, "Ít nhất có ba ngày chị không nói chuyện với em rồi. Trong nhà có chuyện à?"
"Không có!"
"Tổng giám đốc Ninh bắt nạt chị à?"
"Anh ấy ở Bắc Kinh, làm sao mà bắt nạt chị được?"
"Ở Bắc Kinh? Tối qua lúc em uống rượu với bạn ở Đêm Paris đã gặp anh ấy mà! Anh ấy còn mời em uống rượu nữa. Ờ, để em nhớ lại xem, anh ấy đến cùng một nam một nữ, khí chất đều rất cao quý, nói tiếng phổ thông hơi uốn lưỡi, nghe giọng giống người Quảng Đông".
Thư Sướng yên lặng cười cười tiếp tục đi xuống dưới.
"Sao thế?" Diệp Thông đột nhiên cảm thấy hình như mình vừa gây ra một đại họa.
"Không có gì, tôi phải tranh thủ thời gian đi ăn cơm, sau đó còn phải đến sân bay đón Thắng Nam và An Dương, nếu đến muộn Thắng Nam sẽ giết tôi mất", Thư Sướng nói.
Diệp Thông im lặng lén đánh giá Thư Sướng, thấy vẻ mặt cô rất bình tĩnh, cậu ta mới yên tâm.
Lúc ăn cơm, Thư Sướng nhận được điện thoại của Thắng Nam nói Vũ Hán đang mưa to, máy bay có thể đến muộn, bảo Thư Sướng không cần đến sân bay vội. Trước khi lên máy bay cô sẽ gửi tin nhắn cho Thư Sướng sau.
Thư Sướng không cần vội nữa, cô chậm rãi ăn xong, về phòng làm việc. Năm giờ chiều Thắng Nam gửi tin nhắn thông báo vừa lên máy bay. Từ Vũ Hán đến Tân Giang bay mất một tiếng rưỡi, Thư Sướng suy nghĩ có lẽ nên về nhà ăn tối trước, nếu không đón hai người xong lại đưa đến nông trường thì sợ là phải rất muộn mới có thể về nhà.
Thư Sướng xách túi máy tính xuống xe, phát hiện trong sân nhà mình đứng đầy người như đang có đại hội, người đứng ở chính giữa là Vu Phân.
"Mẹ, có chuyện gì thế?" Cô chen vào đám người, lo lắng nhìn vào trong nhà. Bác sĩ dặn Thư Tổ Khang không được suy nghĩ nhiều, phải thanh thản bình tĩnh. Cô sợ đám đông này quấy rầy bố mình.
Nhìn thấy con gái, giọng Vu Phân rất vui vẻ, "Hôm nay ủy ban nhà đất gọi các gia đình đến để động viên di dời".
"Mẹ cũng đi à?"
"Mẹ và bố con đến bệnh viện khám lại nên bọn họ không gặp được. Nhưng cuộc họp vừa kết thúc mọi người đã đến nhà mình. Mẹ nói với họ, nếu công ty Trí Viễn trúng thầu thì mọi người không chỉ có nhà rộng để ở mà tiền hoàn thiện cũng có người trả. Nhưng nếu Tập đoàn Hằng Vũ kia trúng thầu thì chúng ta sống chết không được chuyển đi. Đó là công ty của người Hồng Kông, đến Tân Giang chúng ta là để kiếm tiền, nghe nói bọn họ ở Bắc Kinh, Thanh Đảo đều dựa vào chính quyền để ra điều kiện rất ngặt nghèo với các hộ di dời, có vấn đề gì là gọi ngay đội thi hành án đến cưỡng chế di chuyển. Lần này bọn họ dùng lại bài cũ, lại dựa vào chính