Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342415
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2415 lượt.
rả nợ phong lưu cho bố anh. Ngũ Doanh Doanh là người rất mưu kế, bà ta chạy tới quỳ nói với Bùi Thiên Lỗi, đứa con trong bụng bà ta là một đứa con trai. Bùi Thiên Lỗi đành bắt bố Bùi Địch Văn lấy bà ta. Nhưng bố anh không hề tỉnh ngộ, năm ngoái một nguyên nhân khiến cổ phiếu giảm giá thảm hại là ông ta lén bán tháo cổ phần trong tay để lấy tiền mua trang sức, mua nhà cho một người phụ nữ, vì thế những người có chủ tâm mới giành được cơ hội, may mà Bùi Thiên Lỗi phát hiện sớm, nhưng cũng vì vậy mà tức giận ngã bệnh.
"Mẹ, nếu con để cô ấy cảm cảm nhận được tình yêu, nếu con không chiều cô ấy thì con thật sự sợ cô ấy không có dũng khí lấy con". Bùi Địch Văn cười nói.
"Nếu nó nghe thấy những lời này của con thì sẽ vừa cười vừa khóc đồng ý ngay". Đứng trên góc độ của một phụ nữ, Trữ Ái Lâm cảm thấy rất hâm mộ.
"Cô ấy không dễ lừa như vậy đâu", vẻ mặt Bùi Địch Văn rất dịu dàng.
"Nhưng con là Bùi Địch Văn mà! Chuyện con muốn làm nhất định sẽ thành công". Trữ Ái Lâm tràn đầy tự tin nhìn con trai.
Bùi Địch Văn cười, hi vọng là như thế!
Hai mẹ con trò chuyện thêm một lát, Bùi Địch Văn đưa mẹ về phòng, vừa mở cửa ra thì nghe thấy Bùi Lạc Lạc ê a hát trên hành lang. Hai người quay lại nhìn, cô ta đi chân đất, mặc áo ngủ, tai nghe nhét trong tai vừa đi vừa hát không coi ai ra gì.
"Không còn thể thống gì nữa". Trữ Ái Lâm tức giận trợn mắt.
Bùi Địch Văn vỗ vai mẹ, bảo bà về phòng ngủ, anh đi tới trước mặt Bùi Lạc Lạc kéo tai nghe ra khỏi tai cô ta.
Bùi Lạc Lạc tươi cười nhìn anh, "Anh cả, anh cũng chưa ngủ à?"
"Nửa đêm em hát như sói kêu thế này thì ai mà ngủ được". Bùi Địch Văn nháy mắt mấy cái trêu chọc.
Bùi Lạc Lạc cong miệng, "Không biết tại sao buổi tối Hân Nhi vẫn kêu khóc ầm ĩ làm em không ngủ được, mẹ em thì cứ lầu bầu mãi, em không chịu được nên đi ra ngoài".
"Hân Nhi nhớ nhà rồi. Ngày mai anh đặt vé máy bay cho mọi người về Hồng Kông".
"Ơ, em còn chưa chơi đủ mà, phải về sớm như vậy à?"
"Em đưa mẹ với dì về Hồng Kông rồi lại quay lại!"
"Cũng được", Bùi Lạc Lạc nghiêng đầu, nhìn Bùi Địch Văn với vẻ mặt bí hiểm, "Anh cả, hôm qua Thư Sướng mời em ăn cơm".
"Đấy là em ép cô ấy!" Bùi Địch Văn chống một tay lên cửa sổ, tay kia day trán.
Bùi Lạc Lạc cười hê hê, "Đúng là biết em không ai bằng anh! Đúng thế, anh không phải thương, em không làm gì chị ấy cả. Có điều sau khi ăn bữa cơm này em nghĩ hành trình kiếm vợ của anh sẽ bớt gập ghềnh hơn nhiều, anh cả, anh phải cảm ơn em thế nào?"
Bùi Địch Văn lập tức biến sắc mặt, "Em nói hết với cô ấy rồi à?"
Bùi Lạc Lạc gật đầu.
Anh nhắm mắt lại, đấm mạnh lên bệ cửa sổ, khóe miệng nhếch lên đắng chát.
"Anh, em làm sai à?" Bùi Lạc Lạc kinh ngạc hỏi.
Bùi Địch Văn mở mắt ra, vuốt vuốt tóc cô ta, "Không, em đi ngủ sớm một chút đi!"
Nói xong anh xoay người đi về phòng mình.
Bùi Lạc Lạc phía sau chớp mắt khó hiểu.
Cửa phòng đóng lại, Bùi Địch Văn lấy điện thoại di động bấm số Thư Sướng, thuê bao không liên lạc được.
Anh mệt mỏi ngồi xuống sofa.
Anh đã quan sát một người đủ ba năm, chẳng lẽ anh lại không hiểu tính tình người đó. Chỉ sợ không phải bớt gập ghềnh mà trên con đường này lại có thêm vô số chướng ngại vật rồi.
Anh chỉ chần chừ một chút, chuyện đã rơi vào cục diện bế tắc.
Anh đang cố gắng hòa tan thì Lạc Lạc đến, cô ấy còn cho anh cơ hội không?
Ngày 10 tháng 9, hội nghị phóng viên thường lệ quý ba, mọi người trình bày định hướng viết bài quý tiếp theo. Thư Sướng chỉ ngồi ở phòng làm việc vài phút rồi cầm tư liệu đến phòng hội nghị. Bây giờ cô đã là phóng viên lâu năm, chỗ ngồi được sắp xếp ở hàng đầu. Diệp Thông và một đám phóng viên thực tập ngồi ở hàng sau cùng, cô nhìn lướt qua, Diệp Thông làm mặt xấu với cô.
Thư Sướng gượng cười trả lời, trong mắt lại hoàn toàn lạnh lẽo. Diệp Thông chớp chớp mắt không hiểu tại sao.
Mấy ngày nay Thư Sướng rất lạ. Mặc dù cô không phải một người lắm mồm nhưng cũng hay nói chuyện. Mấy hôm nay cô chỉ yên lặng và yên lặng.
Cậu ta cho rằng đó là vì một trạng thái đặc thù hàng tháng của phụ nữ, nhưng trước đây lúc nào cô cũng rất bình thường.
Mắt nhìn mũi, mũi nhìn ngực, Diệp Thông suy ngẫm xem mình có làm gì không tốt để tiểu sư phụ tức giận không.
Hôm nay trong phòng hội nghị có rất đông người, cả Đàm Tiểu Khả cũng đến. Cô ta không nhếch nhác như Dương Phàm mà ăn mặc chải chuốt rất gọn gàng, ít nhất là bề ngoài như vậy. Nhưng khóe mắt và khóe miệng cô ta vẫn bất giác lộ ra vẻ mệt mỏi, làm mẹ vẫn rất vất vả.
Phóng viên chủ chốt của phòng thời sự phát biểu đầu tiên, Thư Sướng cúi đầu đọc tư liệu. Một cửa hàng bánh ngọt lâu đời ở Nam Kinh hôm kia bị phát hiện dùng nhân bánh trung thu từ năm ngoái đã mốc để làm bánh trung thu năm nay và bán với giá rất cao. Trước đó, một công ty sữa ở Thạch Gia Trang sản xuất sữa bột trẻ em có chất độc, đây là một công ty cổ phần rất nổi tiếng trong nước. Thực ra năm nào cũng có vô số việc như thế này, nhưng hình như đều không lớn bằng năm nay. Thư Sướng muốn viết một loạt bài về các vụ án liên quan đến chất lượ