XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342590

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2590 lượt.

, đáng tiếc bọn họ đều không phải.
Trước mặt tiền tài, sức mạnh của tình yêu vẫn quá yếu ớt, không quan hệ đến đen trắng, không quan hệ đến đúng sai.
Vợ chồng là chim cùng rừng, khi đại nạn đến mỗi người bay một ngả. Bay đi mới có hi vọng sinh tồn, đây là lẽ thường của con người.
Chẳng lẽ nhất định phải ôm nhau cùng chết mới gọi là tình yêu?
Sống vui vẻ cũng là một dạng báo đáp của tình yêu.
Buông tay thôi, để cho Dương Phàm giương buồm ra biển lớn!
Môi Thư Sướng run run, vô vàn cơn sóng cuồn cuộn trong lòng, cô muốn kêu nhưng lại không thể kêu thành tiếng.
"Được, được, được!" Dương Phàm nói liền ba chữ được rồi buông cửa xe ra, "Anh sẽ nhớ lời em hôm nay. Thư Sướng, vốn chúng ta có thể sống hạnh phúc cùng nhau, chính là em đã nhẫn tâm cắt đứt tất cả, chính là em đã nhân tâm đẩy anh ra. Nếu anh sống không tốt thì em chính là người làm anh thành như vậy, anh sẽ nhớ kĩ sự tàn nhẫn tuyệt tình của em hôm nay".
Nói xong, anh ta đóng sầm cửa xe, quay đầu đi lên nhà.
Nhìn bóng lưng cao ráo của anh ta, Thư Sướng như hóa đá.
Dương Phàm có vẻ đẹp trai rực rỡ như ánh mặt trời, hay cười, rất biết cách chăm sóc người khác. Thư Sướng bị viêm mũi không chịu được mùi dầu mỡ, vì thế Dương Phàm đã luyện được một tay nghề nấu ăn rất ổn, anh ta nói vĩnh viễn không cần Thư Sướng bước vào phòng bếp một bước.
Lúc theo đuổi Thư Sướng anh ta đã nói rất nhiều lời ngọt ngào, nhưng câu này mới là nguyên nhân quyết định khiến Thư Sướng cảm động, cô đã hấp nhận sự theo đuổi của anh ta.
Hai người bắt đầu yêu nhau, sau đó cùng cố gắng để được làm việc trong cùng một thành phố, sau đó nữa lại cùng nhau dành dụm tiền mua nhà chuẩn bị kết hôn.
Con đường hạnh phúc đột nhiên rẽ ngoặt ở chỗ này.
Thư Sướng gục xuống vô lăng, nước mắt một lần nữa xuống như mưa.
Không biết đã khóc bao lâu, cuối cùng cô ngẩng đầu lên.
Căn hộ tập thể của Dương Phàm đã sáng đèn, lúc này anh ta đang làm gì? Đang nhớ cô hay vẫn còn đang hận cô?
Căn hộ tập thể này sẽ không còn mở rộng cửa chào đón cô nữa!
Nhưng cô không hề hối hận.
Thư Thần là anh trai cô, Dương Phàm là người yêu cô, cô không biết bên nào nặng bên nào nhẹ.
Chỉ có thể nói, có lẽ duyên phận của cô và Dương Phàm quá mỏng.
Cô lái xe chạy mấy vòng rất rộng trong thành phố, đón những cơn gió đêm hè tạt vào mặt, đến lúc cảm thấy mắt mình đã trở lại bình thường cô mới lái xe về nhà.
Nhà Thư Sướng ở khu bắc thành phố Tân Giang, chỉ cần đi một đoạn đã đến bờ sông. Ở đây đa số là những người dân đã sống lâu năm, rất nhiều căn nhà được xây từ những năm sáu mươi. Chính quyền thành phố không chỉ một lần muốn di dời nhưng dân số ở đây quá đông đúc nên kế hoạch di dời bị trở ngại hết lần này tới lần khác.
Nhà Thư Sướng là một căn nhà hai tầng độc lập xây bằng gạch xanh nằm giữa một khu sân vườn rộng rãi. Trên bức tường vây phía tây bò đầy dây thường xuân, lá cây xanh mướt, dày đặc như liền thành một khối. Trong vườn nhà có một khu trồng thảo dược, giữa sân có một giàn nho. Bây giờ chính là mùa hoa thược dược nở rộ, những đóa hoa thật lớn tỏa mùi hương trong gió đêm, trên giàn nho cũng lủng lẳng rất nhiều chùm nho có xanh có chín.
Ông nội Thư Sướng là một thầy lang có sở trường chữa bỏng. Bố Thư Sướng là Thư Tổ Khang kế tục nghiệp ông nội, bây giờ là bác sĩ làm ở bệnh xá trường trung học Tân Giang, bình thường ông vẫn khám chữa bệnh miễn phí cho hàng xóm láng giềng.
Nhưng bác sĩ Thư tinh thông y thuật vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn con trai đau ốm.
Mẹ Thư Sướng tên là Vu Phân, ban đầu bà là một giáo viên tiểu học, sau đó vì phải chăm sóc Thư Thần nên đã nhờ vả người khác xin chuyển đến làm kế toán một xưởng may đang làm ăn rất tốt. Ai ngờ mấy năm trước xưởng may này làm ăn bết bát rồi bị một doanh nghiệp tư nhân mua lại, bây giờ bà ở nhà, chỉ có một khoản trợ cấp ít ỏi.
Cổng nhà Thư Sướng một năm bốn mùa không bao giờ khóa, nhà cô là nơi náo nhiệt nhất cả khu này.
Hàng xóm láng giềng rất tôn trọng vợ chồng Thư Tổ Khang, có chuyện gì đều hay tới tâm sự với họ. Vợ chồng họ có thể giúp người khác giải quyết khó khăn, nhưng phiền muộn trong lòng mình lại không biết nói với ai, đến tận lúc sinh Thư Sướng thì ngôi nhà này mới thật sự trở nên vui vẻ.
Đứng trước cổng, Thư Sướng lấy lại bình tĩnh, nuốt nước miếng, sau đó mới lấy giọng khẽ gọi như mỗi lần đi công tác về trước đây, "Bố mẹ, con về rồi!"
Chỉ nhìn thoáng qua Vu Phân đã phát hiện hai mắt Thư Sướng sưng húp, "Công việc có vấn đề gì à con?" Bà lo lắng hỏi.
"Con gái mẹ là một phóng viên ưu tú như vậy, làm sao có thể có vấn đề gì trong công việc được chứ, đây là vì con bị mồ hôi chảy vào mắt thôi". Thư Sướng thò đầu vào trong phòng, "Bố con đâu?"
"Thằng cháu trai nhà thím Lưu đằng sau bị đau bụng, bố con qua đó xem giúp rồi". Vu Phân vẫn cảm thấy mắt con gái quá đỏ, bà vào bếp múc một bát cháo đậu xanh cho Thư Sướng, hai mẹ con ngồi xuống chiếc ghế dài đặt dưới giàn nho. Bà quan sát Thư Sướng thật kĩ, sau đó thở dài xót xa, "Xướng Xướng, con lại gầy đi rồi!"
Thư Sướng né tránh