Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2647 lượt.
người ta đến ngân hàng, mẹ với bố con ở đây xem còn cần mua thêm đồ gì nữa". Vu Phân nói.
Thư Sướng nhìn bố mẹ vui mừng lộ rõ trên nét mặt, trong lòng chợt động, "Bố mẹ, vậy buổi tối chúng ta ra ngoài ăn để chúc mừng một chút!"
"Được!" Thư Tổ Khang lập tức đồng ý.
Thư Sướng hé miệng cười khẽ, nghĩ lúc ăn cơm có thể nhắc tới Bùi Địch Văn.
Cô và chủ nhà đi xe đến ngân hàng làm thủ tục chuyển tiền vào thẻ ngân hàng của chủ nhà. Sau khi chia tay chủ nhà, cô vừa mới chuẩn bị gọi cho bố mẹ thì điện thoại đổ chuông.
Trưởng phòng pháp trị nói vội vã, "Thư Sướng, có tin tức quan trọng, cô đi mau".
"Tin tức gì?"
"Công ty Trí Viễn chính thức tuyên bố dừng đấu thầu dự án thành bắc".
Thư Sướng giật mình, chìa khóa xe rơi xuống nền xe, "Đây... không phải tin tức bên mảng nhà đất sao? Vì sao Trí Viễn rút lui?"
"Ôi", Trưởng phòng tặc lưỡi, "Ngân hàng đầu tư rút vốn, không có nguồn tài chính thì lấy cái gì mà đấu thầu?"
"Sau đó thì sao?" Thư Sướng run run.
"Tổng giám đốc Ninh Trí và Giám đốc tín dụng ngân hàng tranh chấp, không biết tại sao Giám đốc tín dụng bị chết. Đó là chuyện xảy ra buổi tối hôm qua, sáng sớm hôm nay anh ta đến... đầu thú, cảnh sát vừa xác nhận Giám đốc Tống Dĩnh đã chết".
"Tống Dĩnh?" Sắc mặt Thư Sướng đột biến, toàn thân như rơi xuống hầm băng.
"Đúng, thiên kim tiểu thư của Chủ tịch ngân hàng Vinh Phát Hồng Kông. Bây giờ Ninh Trí đang ở trại tạm giam, cô mau tới phỏng vấn trực tiếp".
Cô đờ đẫn gác điện thoại, tay run bắn không thể khởi động xe được.
Điện thoại lại đổ chuông, là Diệp Thông.
"Thư Sướng, chị đang ở đâu?" Cậu ta lo lắng hỏi.
"Chị đang ở ngân hàng xây dựng". Chỉ vài chữ mà cô toát mồ hôi mới nói xong.
"Chị ở yên đấy, em sẽ tới ngay. Phải nghe lời em". Diệp Thông như một người đàn ông già dặn.
Cô gật đầu, không động, ngoan ngoãn tựa vào lưng ghế.
Điện thoại lại vang lên lần nữa, lần này là Bùi Địch Văn.
"Thư Sướng, em khỏe không?" Anh hỏi rất nhẹ nhàng, như sợ khiến cô lo lắng.
"Em muốn nói là vẫn khỏe, nhưng hình như như thế là nói dối. Địch Văn, chuyện đó có đúng không?" Cô cười khổ.
"Anh đang tìm luật sư hỏi ý kiến cơ quan tư pháp về việc này. Em đừng sốt ruột, anh sẽ cố hết sức giúp anh ta".
"Địch Văn, cảm ơn anh. Anh ấy không có một thân nhân nào". Nước mắt không tiếng động chảy xuống.
"Thư Sướng..." Anh ta thở dài, cảm giác bất lực rất rõ ràng.
Quy mô phá dỡ mở rộng khu bắc Tân Giang lớn đến mức có thể nói là chưa từng có trong lịch sử, các công ty nhà đất đều vận dụng mọi sức mạnh có thể. Ngân hàng đầu tư cũng muốn được chia một miếng bánh trong dự án này, sau khi tiến hành nghiên cứu thị trường tỉ mỉ, họ bắt đầu tung cành ô liu cho các công ty nhà đất có sức mạnh tương đối hùng hậu.
Ngân hàng Vinh Phát tổng cộng tung hai cành ô liu. Cành tung tới chỗ công ty Trí Viễn có công lao của Tống Dĩnh, cô ta cố hết sức thuyết phục hội đồng quản trị, nói công ty Trí Viễn có tiềm lực vô hạn, phương án thiết kế hợp lí, lợi nhuận đạt được rất lớn. Dựa vào điều này, hội đồng quản trị đã đồng ý lặng lẽ đầu tư để tránh đánh mất khách hàng lớn là Tập đoàn Hằng Vũ.
"Cậu ta nhất quyết nói cậu ta muốn giết người, lời khai này rất bất lợi đối với cậu ta, khuyên bảo thế nào cũng vô dụng". Triệu Khải lắc đầu với Thư Sướng.
"Tâm tình anh ấy như thế nào?" Thư Sướng hỏi.
"Cực kì bình tĩnh, rất giống như được giải thoát, có thể nói đùa thoải mái như chưa có chuyện gì xảy ra cả".
Thư Sướng chớp chớp mắt, nhìn thấy có phóng viên của các hãng truyền thông khác cũng đã chạy tới, đang làm thủ tục xin phỏng vấn với cảnh sát. "Tôi vào gặp anh ấy".
Triệu Khải nhẹ nhàng gật đầu, thở dài vỗ vỗ vai cô.
Thắng Nam kiên cường cũng đỏ mắt, cô cảm thấy Thư Sướng thật sự quá bất hạnh. Ninh Trí rõ ràng là một người chín chắn và lí trí, tại sao lại làm ra chuyện này được?
Bây giờ Xướng Xướng lại chỉ có một mình.
Giám đốc trại tạm giam chỉ đồng ý cho một mình Thư Sướng vào phòng thăm hỏi, Diệp Thông đành phải chờ bên ngoài. Thư Sướng nhờ Thắng Nam đến nhà mới đưa bố mẹ mình về nhà, tạm thời đừng nhắc tới chuyện của Ninh Trí vội.
Cảnh sát dẫn Thư Sướng đi qua một hành lang rất dài đến phòng thăm hỏi phía sau mấy lớp cửa sắt nặng nề. Nơi này đã hoàn toàn ngăn cách với ngoại giới, ngẩng đầu nhìn chỉ thấy hàng rào dây thép gai cao cao và các cảnh sát cầm súng đi tới đi lui, hít thở cũng rất khó khăn.
Cảnh sát nhẹ nhàng đẩy cánh cổng nặng nề của phòng thăm hỏi ra.
Ninh Trí ngồi trên ghế, chân đeo cùm sắt, trên người mặc áo tù màu cam, tóc anh ta còn chưa kịp cắt. Nhìn thấy Thư Sướng, đôi mắt anh ta toát ra ánh sáng êm dịu như nước.
"Thư Thư, anh biết em sẽ đến", anh ta nói với giọng dịu dàng.
Thư Sướng gật đầu ngồi xuống trước mặt anh ta, hai cảnh sát cầm súng đứng ngoài cửa.
"Em khỏe không?" Anh ta hỏi.
Cô lại ngẩng đầu lên.
Ninh Trí vất vả giơ tay lên muốn đến gần cô. Thư Sướng hơi do dự nhưng vẫn đưa tay cho anh ta. Đó là bàn tay bị thư