Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2382 lượt.

rằng em không muốn đi".
"Lần trước ở Côn Minh cậu có sao đâu. À, chúng ta không lên núi tuyết Ngọc Long, ở bên dưới cũng không cao lắm", Thư Sướng trầm mặc một lát, "Được rồi, để chị đi bảo Tổng biên tập, chị sẽ đi thay em".
"Thư Sướng, chị là phụ nữ mà". Diệp Thông trừng mắt.
Thư Sướng hung hãn nhìn cậu ta, "Phụ nữ không bị hội chứng độ cao vẫn còn ngon hơn cậu nhiều".
Ngọc Thụ là nơi cách triều đại nhà Đường gần nhất, Thư Sướng từng đọc được câu này trong một quyển tạp chí du lịch.
Cô ngồi máy bay từ Thượng Hải đến Tây Ninh, lại đi xe địa hình của lực lượng cảnh sát vũ trang đến Ngọc Thụ. Cùng với chiếc xe địa hình xóc nảy trên đường, tiếng kêu kinh ngạc của Thư Sướng cũng không ngừng vang lên, không phải vì đường gồ ghề không ngồi yên được mà vì phong cảnh hai bên quốc lộ không ngừng xuất hiện khiến cô vui sướng không khống chế được.
Một hồ nước yên tĩnh phản chiếu trời xanh mây trắng cũng yên tĩnh như vậy, giống như một thiếu nữ khỏa thân đang ngủ, trên người chỉ phủ một tấm sa mỏng tang.
Vừa rẽ qua một đoạn đường vòng, Thư Sướng lại nhìn thấy một tòa Phật tháp cũ kỹ giống như một nhà thông thái ngồi xếp bằng ngay ngắn giữa một rừng mai vàng. Những lá phướn màu sắc rực rỡ của đạo Phật không ngừng xuất hiện, những đống đá Ma Ni chất cao, những thôn xóm và chùa triền lúc ẩn lúc hiện bên dòng suối, Thư Sướng cảm thấy nếu nói chính xác thì đây phải là nơi cách thiên đường gần nhất mới đúng. Nếu như Thần Thần tới đây thì nhất định anh sẽ rất thích. Có điều bây giờ Thần Thần cũng không cô quạnh, Ninh Trí chơi bóng rất khá, có anh ta chơi cùng không biết Thần Thần sẽ cười nhiều đến mức nào.
"Phóng viên Thư có mang áo bông theo không?" Chàng cảnh sát vũ trang lái xe quay đầu lại hỏi, "Tối nay khu vực thiên tai có tuyết".
"Đã hạ tuần tháng tư rồi mà sao vẫn còn có tuyết?" Thư Sướng kinh ngạc.
"Đây chính là Ngọc Thụ mà!"
Xe càng đi thì đường càng gập ghềnh, rất nhiều tảng đá lộ ra trên đường, không trung vừa rồi còn cực kì trong xanh đã biến thành một màu chì xám ngắt. Thư Sướng có thể cảm nhận rõ không khí rất loãng, thỉnh thoảng lại phải hít một hơi thật sâu.
Mặt đường rạn nứt, phòng ốc ven đường sụp đổ, cây cối đổ rạp, rất nhiều chiếc lều được dựng lên ở những nơi còn hơi bằng phẳng, những cư dân mặc áo bào kiểu dân tộc Tạng chen chúc vào nhau, vẻ mặt kinh hoàng.
"Ở đây vẫn coi như còn tốt, bên dưới có những thôn trấn..." Cậu cảnh sát vũ trang dừng lại, vẻ mặt nặng nề, hít sâu một hơi, "...Thật sự là đầy rẫy thương tích. Đi ở đó, dường như cô có thể ngửi được hơi thở của tử vong. Phóng viên Thư, mấy ngày nay vẫn không ngừng có dư chấn, cô phải cẩn thận một chút, cố gắng không được tới gần các sườn núi có dấu hiệu sạt lở".
Cậu cảnh sát vũ trang đưa Thư Sướng đến nơi đóng quân tạm thời của phóng viên Hoa Đông buổi chiều, Thư Sướng cảm ơn cậu ta. Cô nhìn thấy mấy đồng nghiệp bên mảng thời sự, Thôi Kiện cũng có mặt. Mới đi được vài ngày mà mặt mày ai nấy đều xanh xao, môi khô nứt, hai gò má chỗ đỏ chỗ tím, ngón tay cũng hơi sưng lên.
"Sao lại là cô?" Thôi Kiện nhìn Thư Sướng không tán thành.
Thư Sướng cười hì hì, "Vì sao không thể là em, thầy xem, bên ngoài toàn là phụ nữ đang đi lại mà".
"Người ta đã quen với khí hậu và độ cao ở đây, cô quen ở đồng bằng, thể chất lại không tốt, đáng chết thật". Thôi Kiện nhỏ giọng rủa một câu, "Cô ngồi yên ở đây, không cho phép đi lên phía trên".
Thư Sướng cười cười, "Phỏng vấn thuận lợi không?"
"Mỗi ngày đều có rất nhiều tư liệu thực tế, có điều thông tin không được thông suốt. Xem này, điện thoại di động lại mất sóng rồi". Một đồng nghiệp giơ điện thoại di động lên, hai hàng lông mày nhíu sát vào nhau.
"Thế còn mạng Inte thì thế nào?"
"Mạng cũng lúc có lúc không. Thời tiết thì hết gió lại tuyết, còn có hai trận mưa đá nữa. Nếu không phải vì lần động đất này thì thật sự không thể tin được ở đây lại có người sinh sống. Khí hậu quá khắc nghiệt".
Thư Sướng nhìn không trung bên ngoài, trời đã đen kịt, gió lạnh cuốn cát đá từ ngoài cửa vào. Cô giơ tay hứng thử, lòng bàn tay đau thấu xương.
Trên phố không có quán cơm bán hàng, mấy người chỉ nấu mì ăn liền đơn giản. Vì Thư Sướng là phụ nữ nên được nhường ở phòng tốt nhất, mấy người đàn ông chen nhau trên một chiếc giường ghép. Cái gọi là phòng tốt nhất cũng gần như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, Thư Sướng lạnh đến mức căn bản không thể nào chợp mắt được.
Nửa đêm cô mơ mơ màng màng nghe thấy điện thoại di động đổ chuông, bấm phím nhận cuộc gọi, cô chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề của Bùi Địch Văn.






"Thư Sướng, mọi thứ vẫn ổn chứ?" Anh cố gắng hỏi với giọng bình tĩnh.
"Vẫn ổn, có điều ở đây hơi lạnh", cô đưa bàn tay tê cứng lên miệng hà hơi cho ấm, "Tân Giang đã mặt áo gió rồi mà bên này vẫn còn phải mặc áo bông. Có điều so với nạn dân thì em vẫn có thể coi là rất hạnh phúc".
"Ba ngày sau anh sẽ bay tới đó, đừng vội, nghe anh nói xong đã. Anh đến để đưa vật tư cứu nạn Hằng Vũ quyên tặng, không p