Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342369

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2369 lượt.

ên mây!"
"Đâu chỉ có khu thành bắc? Tổng giám đốc Bùi còn có rất nhiều tài sản ở Hồng Kông, ở châu Âu. Cô ta không phải tiểu phú bà mà là đại phú bà".
"Đúng là khó hiểu, Thư Sướng nhìn qua cũng bình thường, anh ta muốn lấy thiên kim tiểu thư nào mà chả được..."
"Đúng vậy, có thể là bị bỏ bùa mê thuốc lú rồi!"
Hai người đang nói chuyện cùng bật cười.
Thư Sướng thổi ngón tay đã đỏ ửng, xoay người cầm cốc lên đi về phòng làm việc. Trước kia có thể cô sẽ hơi buồn bực khi nghe thấy những lời bàn luận như vậy, còn bây giờ cô đã miễn dịch rồi.
Bùi Địch Văn đối với cô, cô đối với Bùi Địch Văn, đây không phải chuyện những người khác có thể hiểu được.
Hình như cho đến nay giữa bọn họ còn chưa xảy ra quan hệ gì có liên quan đến tiền. Đây là sự chăm sóc của Bùi Địch Văn, cũng là sự tôn trọng của anh đối với cô.
Dạo này anh rất hay về Tân Giang. Bùi Thiên Lỗi cũng bất ngờ qua được mùa đông, vừa đến mùa xuân thân thể ông ta đã khỏe hơn trước nhiều. Mấy trợ lí của Bùi Địch Văn càng ngày càng đắc lực, vì vậy anh đã rảnh rỗi hơn một chút, thời gian ở bên cô cũng nhiều hơn. Hai người cùng nhau ăn cơm, xem phim, lái xe hóng gió, đến ngoại thành ăn những món ăn nhà nông. Buổi tối về cô ngủ trên ghế sau, trên người đắp áo khoác của anh.
Anh không nhắc lại chuyện kết hôn nữa.
Cô biết anh đang đợi cô chủ động nhắc tới.
Kết hôn??
Đứng bên cửa sổ nhìn xe cộ chạy trên đường, cô cũng không biết rốt cục mình làm sao. Sang năm cô đã hai mươi tám, Bùi Địch Văn bốn mươi, hai người đều thuộc về diện cưới muộn điển hình. Nhưng cô vẫn không dám mở miệng.
Sau chuyện của Dương Phàm và Ninh Trí, Thư Tổ Khang và Vu Phân đã không còn giữ thái độ về chuyện cưới hỏi của Thư Sướng như trước, hết thảy đều để cô tự quyết định. Nhà họ Bùi cũng đã mở cổng cho cô từ sớm, bây giờ Trữ Ái Lâm thường xuyên trò chuyện với cô, bảo cô đến Hồng Kông chơi. Bùi Lạc Lạc càng khỏi phái nói, mở miệng chị dâu, ngậm miệng cũng chị dâu. Tết năm ngoái thư kí của Bùi Thiên Lỗi đã đi tới Tân Giang thay mặt Bùi Thiên Lỗi tặng cô một món quà mừng năm mới.
Con đường đi đến khu nhà họ Bùi đã trải đầy hoa tươi.
Lúc Bùi Địch Văn ôm cô vào lòng, nụ hôn nóng rực, thân thể nóng bỏng, cô có thể cảm nhận được khát vọng của anh đối với cô.
Chỉ cần nhẹ nhàng gật đầu một cái, khúc nhạc đón dâu sẽ vang lên rộn rã.
Hai chân cô nhũn ra, cô nhát gan không dám bước một bước nào về phía trước.
Cô may mắn như vậy sao? Cô xuất sắc, đáng để người khác yêu như vậy sao?
Thật sự sợ đây chỉ là một giấc mơ, thật sự sợ tình yêu này sẽ không tồn tại quá lâu, cũng sợ chính mình sẽ làm người yêu thương cô thất vọng.
Có lúc trước mặt cô lại hiện lên bóng dáng Dương Phàm và Ninh Trí. Bọn họ đã đi xa cô từ lâu rồi, nhưng mỗi khi nhớ lại cô vẫn thấy sợ hãi.
Nếu kết hôn với Dương Phàm thì cô sẽ thế nào?
Nếu cô đáp lại tình yêu của Ninh Trí thì bây giờ Ninh Trí sẽ ở đâu?
Nếu lấy Bùi Địch Văn thì...
Cô luôn do dự như vậy.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một mùa xuân nữa lại tới. Bùi Địch Văn đã đến Hồng Kông triệu tập hội đồng quản trị, thời gian lần này hơi dài. Sáng sớm anh gọi điện thoại cho cô, nói mình sẽ tranh thủ thứ sáu đến Tân Giang nghỉ cuối tuần với cô. Huyện Ngọc Thụ ở Thanh Hải xảy ra động đất mạnh, phóng viên mảng thời sự toàn bộ lên đường. Để trực tin thời sự, bây giờ phóng viên các mảng khác đều phải thay phiên trực tối. Thư Sướng nói với Bùi Địch Văn thứ sáu cô ở tòa soạn.
"Ờ, vậy anh sẽ đến tòa soạn gặp em. Anh mang bánh bao từ Hồng Kông đến cho em". Anh cười nói.
Cô cũng cười. Cách hàng ngàn cây số cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp của anh ta.
"Nhớ anh không?" Anh ta hỏi.
"Nhớ!" Cô thành thật thừa nhận, "Rất nhớ!"
Ở nơi nhìn thấy em
Mắt anh ở bên em
Ở nơi không nhìn thấy em
Trái tim anh ở bên em...
"Thư Sướng, lần này anh mang cho em một món quà đặc biệt".
"Có quý lắm không?" Cô cười nói, "Nếu quá quý thì em không dám nhận đâu".
"Quý có mấy nghĩa khác nhau. Một nghĩa là giá tiền, một nghĩa là tấm lòng. Nếu tấm lòng rất quý thì em có dám nhận không?"
Đây là lời ám chỉ theo kiểu Bùi Địch Văn, cô cười cười bất đắc dĩ, "Địch Văn, như chúng ta bây giờ, em còn từ chối nữa sao?"
"Anh không thích trả lời kiểu hỏi ngược lại như vậy, anh muốn nghe đáp án khẳng định của em. Ngoan nhé, thứ sáu gặp lại em".
Gác điện thoại, cô thất vọng như mất mát.
Đi vào phòng làm việc, Thư Sướng nhìn thấy Diệp Thông đang cầm điện thoại, gương mặt nhăn nhó, "Sao thế? Có nhiệm vụ phỏng vấn à?" Cô rút một tờ khăn giấy ra lau tay.
"Tổng biên tập gọi điện thoại cho em, nói có một phóng viên mảng thời sự bị ốm ở Ngọc Thụ. Trong tòa soạn em là người trẻ tuổi khỏe mạnh, cần đi đến đó thay ca. Nhưng..."
"Nhưng cái gì? Bây giờ em hoàn toàn có thể độc lập viết bài, không cần lo lắng". Thư Sướng cảm thấy rất kì quái.
"Nhưng em có hội chứng độ cao. Đi cùng bạn đến Tây Tạng, vừa xuống máy bay em đã phải lập tức về Thành Đô, suýt nữa mất mạng. Nếu em nói với Tổng biên tập như vậy thì bà ấy nhất định sẽ cho


Teya Salat