XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2331 lượt.

i Địch Văn chiều chuộng lau vụn khoai dính bên khóe miệng cô, vòng tay qua eo cô đi tới chỗ chiếc Continental Flying Spur, "Ôi, tại sao Hồng Kông lại không có khoai lang chứ? Nếu có thì lúc vợ yêu của anh thèm ăn khoai lang đã không phải ngồi máy bay đến Tân Giang rồi".
"Xót tiền à?" Thư Sướng dịu dàng nhìn anh, chợt cô nhìn thấy Dương Phàm đang đứng sững. Cô hơi ngẩn ra rồi lạnh nhạt gật đầu, kéo Bùi Địch Văn đi qua bên cạnh Dương Phàm.
"Anh xót vợ anh, có thai bảy tháng rồi mà còn phải ngồi máy bay lâu như vậy chỉ để mua một củ khoai lang". Bùi Địch Văn nói.
Dương Phàm đứng thật lâu, mặc kệ bông tuyết rơi trắng hai vai.
Anh ta biết anh ta cũng từng được hưởng tình cảm ân ái ngọt ngào như vậy, nhưng anh ta đã đánh mất mãi mãi.






Vancouver, Xuân
"Ninh, đừng đau buồn quá!" Sam vỗ vỗ vai Ninh Trí, đôi mắt xanh lam lấp lánh ánh sáng như nước biển.
Ninh Trí mặc một bộ đồ đen, vẻ mặt vô cảm nhìn mục sư thì thào đọc kinh. Chiếc quan tài đen bóng từ từ được hạ xuống huyệt, chỉ chốc lát sau hoa hồng trắng đã phủ đầy lên trên quan tài.
"Tớ không sao", anh buồn bã nở nụ cười thê lương với Sam.
Thực ra, đối với mẹ anh, đến thiên đường sẽ vui vẻ hơn ở lại Vancouver nhiều. Cả đời này bà chưa từng định cư ở đâu quá lâu, bây giờ cuối cùng linh hồn bà cũng được bình yên. Huống chi bố anh vẫn đang chờ bà trên thiên đường.
Ninh Trí nghe lời đề nghị của Sam, anh giải quyết hết mọi việc ở Vancouver rồi mang hành lý đơn giản đến Hồng Kông. Tống Tư Viễn ra sân bay đón anh.
Bố của Tống Tư Viễn đã ốm chết, bây giờ anh ta là giám đốc ngành thị trường công ty bất động sản Hằng Vũ, tiền đồ thênh thang, vẻ mặt rạng rỡ.
Ninh Trí không nhịn được lộ ra vẻ mặt hâm mộ với Tống Tư Viễn.
"Đừng nhìn tớ với ánh mắt như thế. Thực ra tớ phải nhờ đến sự giúp đỡ của chị họ mới vào được Hằng Vũ", Tống Tư Viễn nhún vai nói với Ninh Trí, "Tống Dĩnh chị họ tớ là vợ chưa cưới của Bùi Địch Văn, người thừa kế tương lai của Hằng Vũ. Đúng rồi, bạn có muốn mở mang kiến thức về cuộc sống xã hội thượng lưu Hồng Kông không?"
Ninh Trí không hiểu.
"Nhiều lúc bạn không thể không cảm khái Thượng Đế quá bất công. Có những người vừa sinh ra đã ngồi ôm ngàn vàng. Như Bùi Địch Văn, trưởng tôn của chủ tịch Hằng Vũ, như Tống Dĩnh, chị họ tớ, thiên kim tiểu thư của ngân hàng Vinh Phát. Bọn kết hợp với nhau quả thực cũng như thêu hoa trên gấm. Chúng ta có phấn đấu cả đời cũng không bằng được một góc nhỏ của bọn họ, trong khi bọn họ không cần cố gắng gì hết". Tống Tư Viễn tức giận bất bình.
Ninh Trí hơi nhếch miệng, từ rất lâu, rất lâu trước anh đã cảm nhận được điều này. Cùng là bố mẹ sinh ra, con nhà người ta thì được nuông chiều như bảo bối, còn anh từ nhỏ đã nay đây mai đó, lưng đeo bóng ma tâm lý vì bố ôm tiền trốn ra nước ngoài, tai nghe những lời phàn nàn oán trách của mẹ.
Bất công, nhưng chẳng lẽ anh có thể chỉ trích Thượng Đế sao?
Cuộc sống, ngoài chịu đựng vẫn chỉ có chịu đựng.
Anh nhanh chóng tìm được công việc ở công ty bảo hiểm, thuê một căn phòng tồi tàn, ngày ngày đi khắp hang cùng ngõ hẻm Hồng Kông như đại đa số những người làm công ăn lương khác.
Có một ngày Tống Tư Viễn tới dẫn anh đi thuê một bộ lễ phục, sau đó đến khách sạn xa hoa nhất Hồng Kông. Giẫm lên tấm thảm lông cừu mềm mại đi vào hội trường bày đầy hoa tươi, anh nhìn thấy một đôi nam nữ đứng ở vị trí đầu tiên. Lần đầu tiên anh ta tin rằng trên thế giới này thật sự có hoàng tử và công chúa.
"Đó chính là Bùi Địch Văn, gia tài như núi, ngoại hình anh tuấn, đúng là bao nhiêu chuyện tốt trong thiên hạ đều bị anh ta giành hết", Tống Tư Viễn mang một li sâm panh đến cho anh ta rồi khẽ thở dài.
Anh nhìn không chớp mắt. Đâu chỉ có Bùi Địch Văn, Tống Dĩnh mặc áo cưới đắt tiền không phải cũng đẹp như tiên nữ sao?
Thực sự là một đôi kim đồng ngọc nữ.
Ánh đèn chụm lại, ánh mắt tất cả mọi người đều rơi vào trên người bọn họ. Anh và Tống Tư Viễn chỉ là hai khán giả đứng xem trong góc.
Anh cúi đầu nhìn bộ quần áo mình thuê, lại nhìn bộ âu phục cắt may thủ công tỉ mỉ của Bùi Địch Văn, khóe miệng lộ ra một tia đắng chát.
Tình yêu là một món hàng xa xỉ cách anh quá xa quá xa.
Đi làm, về nhà, hợp đồng, hoa hồng, Ninh Trí bận tối mắt tối mũi. Trong cuộc sống bận rộn này, anh cảm thấy mình như đang đứng trong một đám sương mù không thấy rõ phương hướng phía trước.
Cuộc đời anh sẽ phải trải qua trong bận rộn như thế này sao? Anh rất băn khoăn.
Tống Tư Viễn gọi điện thoại hẹn anh ra ngoài uống rượu, vẻ mặt rất phấn khởi, "Ninh Trí, bạn biết không, đại lục bây giờ giống như một mỏ vàng, người Hồng Kông nối tiếp không ngừng đến đó đãi vàng. Còn ngành bất động sản là một mảnh đất có rất nhiều mạch vàng trong mỏ vàng đó. Tớ có một ý tưởng, mấy năm nay tớ cũng tích lũy được không ít kinh nghiệm trong mặt này ở Hằng Vũ, bạn lại học kiến trúc, chúng ta cùng chung vốn mở một công ty bất động sản đến đại lục phát triển. Thế nào? Tên công ty tớ cũng đã nghĩ xong rồi, gọi