Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.

là công ty địa sản Trí Viễn".
Ninh Trí chấn động, "Nhưng tài chính ở đâu ra?"
Tống Tư Viễn vỗ ngực tự tin, "Bạn lập một kế hoạch kinh doanh đi, tớ sẽ đi tìm ông bác họ để thuyết phục ông ấy đầu tư".
Ninh Trí nghe mà trong lòng rục rịch. Anh bỏ thời gian một tuần viết một kế hoạch tỉ mỉ, sau đó cực kỳ hưng phấn đi cùng Tống Tư Viễn đến ngân hàng Vinh Phát.
Tống Tư Viễn vào văn phòng chủ tịch, anh ngồi đợi bên ngoài.
Thời gian dài đằng đẵng như đã đứng yên.
Không biết qua bao lâu, cánh cửa mở ra, Tống Tư Viễn cúi đầu đi ra cười khổ với anh, "Bác họ tớ nói tớ không biết lượng sức mình".
Anh vỗ vai Tống Tư Viễn an ủi, trong lòng không quá thất vọng, dù sao thành lập một công ty bất động sản cũng không phải một chuyện đơn giản như vậy.
Nhưng Tống Tư Viễn lại không chịu được tấn công, "Tớ qua bên kia hút điếu thuốc", nói rồi đưa kế hoạch cho Ninh Trí, đi ra ban công bên ngoài.
Ninh Trí cầm kế hoạch đứng yên tại chỗ.
Một làn hương thơm mê người từ phía sau tràn tới, anh quay lại, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của một người phụ nữ cao ráo có dáng người cũng nóng bỏng.
"Anh chính là đối tác của Tư Viễn?" Người phụ nữ như cười như không.
Anh gật đầu, nhận ra người phụ nữ này là công chúa Tống Dĩnh trong hôn lễ.
Tống Dĩnh mỉm cười xinh đẹp, quan sát anh từ trên xuống dưới giống như đánh giá một món hàng hoá. "Thực ra thuyết phục bố tôi đầu tư cũng không khó. Tôi đã xem kế hoạch của anh, ban đầu có một số khó khăn nhưng sau đó sẽ có lợi ích không nhỏ".
"Tiểu thư Tống, cô sẽ giúp chúng tôi chứ?" Anh lắp bắp hỏi.
Tống Dĩnh nhướng mày, lẳng lơ ấn ngón trỏ lên trán anh, "Tôi không thể giúp không công được".
Mặt anh trắng xanh, môi mím chặt.
Tống Dĩnh cười khanh khách, áp sát vào tai anh thì thầm, "Nếu anh làm tình nhân của tôi thì chắc chắn tôi sẽ giúp anh đến cùng. Nói thật, anh rất đẹp trai, có điều vẻ mặt hơi lạnh lùng một chút".
Anh kinh ngạc trợn mắt, "Cô... Không phải cô đã kết hôn sao?" Chồng cô ta là Bùi Địch Văn hoàn mỹ cơ mà?
Mặt Tống Dĩnh đột nhiên trở nên lạnh lùng, "Không được nhắc tới chuyện này với tôi, hôn nhân của tôi không ảnh hưởng gì cả. Nếu anh đồng ý thì tôi sẽ cố hết sức giúp anh trong cuộc họp đầu tuần sau. Nếu không đồng ý thì coi như tôi chưa nói gì cả".
Thì ra cuộc sống của hoàng tử và công chúa cũng chưa chắc đã hoàn toàn hạnh phúc.
Anh không trả lời Tống Dĩnh ngay, anh có giới hạn của chính mình, có tôn nghiêm của chính mình. Hôm sau, anh bị một đồng nghiệp rút củi đáy nồi, làm mất một khách hàng lớn, bị cấp trên mắng như hất nước vào mặt. Nhìn cấp trên chửi mắng nước bọt tung tóe, anh nhắm mắt, tôn nghiêm quan trọng như vậy sao?
Anh muốn trở nên nổi bật, anh muốn công thành danh toại, anh muốn trèo lên đỉnh núi đưa mắt nhìn xuống mọi núi nhỏ xung quanh.
Anh gọi điện thoại cho Tống Dĩnh, hai người giao ước, bề ngoài là đối tác hợp tác, lén lút là tình nhân, không để người thứ ba biết.
Tối hôm đó, Tống Dĩnh giống như một đoá hoa sen nở rộ trước mặt anh, anh đè lên không có một tia do dự, thậm chí còn có một loại sung sướng điên cuồng.
Bùi Địch Văn, kẻ được trời cao ân sủng, bây giờ vợ của hắn ta đang quằn quại rên rỉ dưới hông mình, đây có thể coi là một loại thành công khác của đàn ông hay không?
Công ty Trí Viễn thuận lợi khai trương ở Bắc Kinh, Tống Dĩnh sử dụng mạng lưới quan hệ của mình để giúp Trí Viễn nhận được hợp đồng xây một tiểu khu tổng hợp. Phát huy sở trường của mình, Ninh Trí đích thân đo đạc, đích thân thiết kế nhà cửa, đích thân viết lời quảng cáo tuyên truyền. Lần đầu tiên đã thành công, công ty Trí Viễn chiếm được một vị trí trong giới bất động sản Bắc Kinh, các phi vụ tiếp theo trở nên thuận lợi hơn nhiều.
Anh có nhà, có xe, tài khoản ngân hàng tăng lên tới bảy con số.
Anh và Tống Dĩnh vẫn vụng trộm hẹn hò, có lúc anh về Hồng Kông, có lúc Tống Dĩnh đến Bắc Kinh. Tống Dĩnh là một tình nhân lí tưởng, chỉ đòi hỏi anh quan hệ thể xác, ngoài ra hai người không có dính dáng gì. Anh thầm cảm thấy trong lòng Tống Dĩnh vẫn yêu Bùi Địch Văn, khi điên cuồng cô ta từng kêu tên anh ta.
Ninh Trí không quan tâm, quan hệ nam nữ, hai bên nhận được thứ mình cần, không liên quan gì đến tình cảm.
Công ty Trí Viễn cũng có một vị trí trong triển lãm nhà đất Bắc Kinh mỗi năm một lần. Anh và Tống Tư Viễn đưa Tống Dĩnh đến quan sát. Đột nhiên Tống Dĩnh tỏ ra hoảng sợ như nhìn thấy ma, anh nhìn theo ánh mắt cô ta, thấy một nam giới với khí chất cao quý và gương mặt đẹp như điêu khắc đang đứng trước khu triển lãm của Tập đoàn Hằng Vũ, người đàn ông đó đang vừa cười vừa nói với một cô gái có đôi mắt to.
"Địch Thanh", Tống Tư Viễn bước tới chào hỏi người đó.
Người đó ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua phía này rồi nhẹ tay kéo cô gái mắt to xoay người đi.
Mặt Tống Dĩnh hết trắng lại đỏ, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi như một đứa trẻ bị người khác cướp mất món đồ chơi yêu thích.
"Đó là nhị thiếu gia của Hằng Vũ, Tổng giám đốc chi nhánh đại lục Bùi Địch Thanh", Tống Tư Viễn nhỏ giọng nói với anh.
Anh đã ngh


XtGem Forum catalog