Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342325

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2325 lượt.

ý bất cứ lúc nào anh cũng có thể gọi mình.
Hơn một tuần sau anh mới gọi số điện thoại này.
Vì sao lại gọi cuộc gọi đó? Ninh Trí thường hỏi mình câu hỏi này. Anh là một người đàn ông bình thường, anh cũng có nhu cầu sinh lí. Kiều Kiều có ngoại hình rất đẹp, được gọi là đoá hoa của Tân Giang, hơn nữa cô ta làm ở đài truyền hình, quan hệ rất rộng. Bất kể anh xuất hiện ở đâu thì cô ta cũng là một người bạn gái đi cùng không tồi.
Mọi chuyện rất đơn giản, Kiều Kiều và anh ăn ở với nhau. Nhưng trước khi sống chung anh nói với Kiều Kiều bọn họ chỉ là bạn trai bạn gái, không có khả năng kết hôn.
Kiều Kiều sửng sốt ngẩng mặt nũng nịu, "Anh đừng nói chắc chắn quá, đó là anh chưa biết những gì tốt đẹp của em. Chỉ sợ không lâu sau anh sẽ đổi ý đấy".
Tụ Hiền Uyển hoàn công giai đoạn một, toàn bộ các căn hộ đều được bán hết. Ngay sau đó giai đoạn hai cũng đã xong, tiêu thụ vẫn thuận lợi như trước.
Có hôm Kiều Kiều gọi điện thoại cho anh nói tâm tình mình không tốt vì gặp vướng mắc trong công việc. Buổi tối anh ta dẫn Kiều Kiều đi ăn ở quán ăn Hồ Nam, Kiều Kiều chảy nước mắt vì cay.
"Công việc gặp khó khăn gì?" Anh cũng coi như là một bạn trai đủ tư cách, chỉ cần không quá đáng thì anh sẽ cố gắng thỏa mãn yêu cầu của bạn gái. Như vậy đến lúc chia tay anh mới có thể ra đi tự nhiên thoải mái.
"Vì tên Bùi Địch Văn đó, em mời anh ta trả lời phỏng vấn mấy lần liền nhưng lần nào anh ta cũng tìm đủ lí do từ chối. Hôm nay em đến thẳng văn phòng anh ta nhưng anh ta vẫn không nể mặt em chút nào".
Bùi Địch Văn? Tại sao anh ta cũng ở Tân Giang? Ninh Trí kinh ngạc, "Anh ta làm gì ở Tân Giang?"
Kiều Kiều trợn mắt, "Trời ạ, anh ta là Tổng biên tập của tờ Hoa Đông buổi chiều, anh không biết à?"
Anh chỉ biết sau khi Bùi Địch Thanh chết thì Bùi Địch Văn cũng rời khỏi Hằng Vũ.
"Anh ta chính là danh nhân ở Tân Giang, nho nhã, cao quý, khí vũ hiên ngang, bao nhiêu thiên kim tiểu thư đều thích anh ta đấy!"
Ninh Trí cười lạnh, một quý công tử như Bùi Địch Văn cũng giống như một viên kim cương, cho dù phủ đầy tro bụi cũng vẫn không thể che được ánh sáng của nó.
"Trong số những người thích anh ta cũng có cả em chứ?" Anh hờ hững cầm chén rượu lên.
"Ghen rồi à?" Kiều Kiều cười duyên, thân mật ngả đầu vào ngực anh, "Em có anh rồi, làm sao còn có người đàn ông khác lọt được vào mắt em nữa".
Anh nghe lời này mà không thấy cảm động chút nào.
Thấy anh không có cảm xúc gì, Kiều Kiều vội chuyển sang đề tài anh thích, "Hôm nay em nghe thấy một tin ở đài truyền hình, hình như chính quyền sắp mở rộng khu vực phía bắc thành phố rồi, có điều giải phóng mặt bằng là một vấn đề khó khăn. Ninh Trí, khu thành bắc đó chiếm nguyên một phần tư nội thành Tân Giang, nếu có thể giành được gói thầu này thì công ty Trí Viễn sẽ đại phát!"
Anh động lòng, hôm sau liền lệnh cho phòng thị trường hỏi thăm tin tức. Tin tức được xác nhận nhưng còn chưa được đưa vào nhật trình của chính quyền thành phố Tân Giang. Anh dặn phòng thị trường bắt đầu chuẩn bị nghiên cứu tình hình, chiều hôm đó không kiềm chế nổi tâm tình xúc động, anh bảo tài xế lái xe đến thành bắc đi dạo.
Một năm ở Tân Giang đó, anh sống ở khu thành bắc.
Xe chậm rãi chạy vào khu vực thành bắc. Nhà dân, cửa hàng tạp hóa san sát, những con ngõ nhỏ, các ông bà già đứng dưới bóng cây nói chuyện, các loại cây cối bị đám trẻ nghịch ngợm chơi đùa làm nghiêng ngả, tất cả đều giống khi anh sống ở đây như đúc.
Trái tim anh dần dần bị hòa tan.
Nếu mở rộng thành bắc thì nơi này sẽ như thế nào? Anh nhắm mắt lại, hưng phấn tưởng tượng về một khu đô thị mới.
Ngoài xe, hoàng hôn đã dần buông xuống, anh dụi mắt, đổi tư thế ngồi. Đột nhiên anh nhìn thấy phía trước có một người đàn ông cười tít mắt với vẻ mặt ngơ ngẩn. Hình ảnh này giống như một viên đạn pháo bắn thẳng vào trí nhớ phủ đầy bụi của anh ta, một cái tên đã sắp bật ra khỏi miệng.
"Trời..." Tài xế sợ hãi kêu lên, vội vàng đạp phanh.
"Thư Thần..." Ninh Trí gọi thành tiếng.
Hoàng hôn mùa hè, một đường cong đẹp đẽ được vẽ lên trước xe, sau đó là máu tươi như suối nhuộm đỏ mặt đường. Thư Thần yên tĩnh nằm dưới đất, tay giơ lên với thứ gì đó.
"Thần Thần... Xướng Xướng ở đây, ở đây, anh nhìn thấy em không?" Một phụ nữ xinh xắn điên cuồng chạy đến bên cạnh Thư Thần, ngồi xuống cầm tay Thư Thần.
Thư Thần cố gắng nở nụ cười, "Anh là... Thần... Thần, em là Xướng... Xướng..."
"Thư Sướng!" Hoàn toàn không có một chút chần chừ nào, Ninh Trí lại buột miệng hô lên một cái tên. Anh từ từ sờ lên cánh tay phải, chỗ đó có một vết sẹo hình dấu răng mờ mờ. Anh nhớ có một cô bé sợ hãi đứng trước mặt anh, nước mắt đảo quanh trong viền mắt, cô quật cường cố gắng không cho nước mắt rơi xuống.
Thì ra cô bé đáng yêu ngày xưa lớn lên sẽ thành thế này. Trong lúc làm đám tang cho Thư Thần, anh đã vô số lần đứng bên cạnh lặng yên quan sát Thư Sướng. Cô học trò nhỏ đã là phóng viên pháp luật xuất sắc, trưởng thành, quyết đoán của tờ Hoa Đông buổi chiều. Trong lòng Ninh Trí thoáng rung động.
Có điều cô bé đó đã không