Tặng Ngươi Một Đóa Hoa Diên Vĩ
Tác giả: Sênh Ly
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341304
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1304 lượt.
ầm chị mới nhìn thấy, có một con khỉ đang bò trên cửa chỗ chị ngồi, chính là cái con vừa nãy bị chị ăn, ôi ôi, giống như vậy giờ vậy, em hãy nhìn sau lưng em đi…”
“Á á á….”.
Không ngoài dự đoán, tôi nghe thấy tiếng hét kinh hồn bạt vía. Cùng lúc đó con gấy Teddy rơi bịch xuống đất, Dụ Lộ nhìn tôi vẻ khiếp đảm, nước mắt lưng tròng nói: “Chị, chị…”.
“Chị chỉ kể một câu chuyện thôi mà, đây là câu chuyện mà Cố Tống Kỳ, ừ, chính là anh bác sĩ kia kể lại cho chị đấy. Lần trước anh ta kể cho chị nhiều chuyện như vậy lắm, chị vẫn còn nhớ, em có muốn nghe tiếp chuyện hồn ma trong nhà vệ sinh không?”.
Tôi cười phá lên, nhìn có vẻ chân thành nói: “Hay lắm, thật đấy, anh bác sĩ rất biết kể chuyện”.
Nó chẳng buồn đi dép, chạy thẳng vào bếp ôm chặt lấy chị giúp việc, giọng nói ngắt quãng không biết nói gì. Tôi đứng đậy, cầm túi về thẳng.
Nhưng tôi cũng phải sởn gai ốc, nói thật là tôi cũng sợ mấy câu chuyện dọa ma kiểu này lắm.
Tôi đã thắng, tuy có hơi cậy lớn bắt nạt bé.
Một mình đi trên đường lớn, tôi ngẩng đầu lên, gió lạnh luồn khắp người. Bầu trời xám xịt ảm đạm, vấn vương mà ai oán.
Tôi bắt đầu quay ra oán hận Cố Tống Kỳ, anh tốt như thế, đẹp trai như thế, đi đến đâu cũng phải nhốt lại thì mới không bị người khác sinh lòng ham muốn.
Lôi điện thoại ra thấy có một tin nhắn: “Dụ Tịch, ăn cơm chưa?”.
Là tin nhắn của Cố Tống Kỳ.
Tôi trả lời: “Chưa, em đang chết đói đây, vừa nghe mấy câu chuyện ma, giờ sợ chả dám đi đâu cả”.
Anh hỏi: “Đến nhà ăn cũng không dám đi á?”.
“Thôi xin, tất nhiên là chẳng dám đi đâu rồi”.
“Vì sao?”.
“Đó là một chuyện kinh hãi lắm”.
Thế là tự nhiên tôi lại nghĩ đến câu chuyện nhà vệ sinh kinh dị, sợ đến mức chẳng dám bước đi nữa, trong đầu ngập tràn toàn cảnh sau khi màn đêm buông xuống, kẻ giết người trèo lên cửa nhà vệ sinh, nhìn chằm chằm cô gái vô tội.
Lúc ấy tôi đang đi qua con ngõ nhỏ chật hẹp bỏ hoang gần bệnh viên Đông Hoa, có cảm giác như hai bức tường đang ép lại. Có thể phía trên đầu sẽ xuất hiện một người lạnh lùng nhìn tôi, đúng rồi, còn có cả khỉ nữa.
Tôi dường như bị chính mình dọa đến mức sợ phải khóc lên rồi.
Điện thoại kêu lên, giọng Cố Tống Kỳ nhẹ nhàng bên tai: “Dụ Tịch, em lại đang làm gì thế? Đang ở đâu? Hay để anh đưa em đi ăn nhé?”.
Giọng anh nhẹ nhàng như lông hồng, một lớp màu xanh non trải dài phủ khắp tầm mắt đang chìm trong màu xám ảm đạm, dường như tôi đang nghe thấy tiếng của mùa xuân đang lướt qua tai, lòng bàn tay đẫm nước.
Tôi bị chính mình dọa và những lời nói nhẹ nhàng của anh khiến tôi yên lòng.
Anh hỏi: “Dụ Tịch, em đang ở đâu?”.
Tôi bảo: “Trong một con ngõ nhỏ heo hút yên tĩnh trên đường từ bệnh viện đến nhà anh, em đang ở đấy, em sợ lắm!”.
Người như Cố Tống Kỳ nhất định không thể biết, anh do dự một lát rồi nói: “Em tới cổng bệnh viện đi, anh đưa em đi ăn”.
“Em sợ”
“Không sao, không sao, để anh kể cho em chuyện xảy ra mấy hôm trước nhé, em có biết chủ nhiệm Lý khoa huyết học không?”.
Ông chủ nhiệm Lý tròn như quả bóng, giọng nói thì mềm mại như bông, bố nuôi tôi toàn bảo ông ấy lúc nào cũng bí hiểm, lòng dạ đối với người khác khó lường lắm, tôi nói luôn: “Em không muốn nghe truyện ma, càng không muốn nghe chuyện kinh dị đâu nhé”.
Anh có chút bất lực nói: “Anh đang kể chuyện cười cơ mà, Dụ Tịch, đừng có ngắt lời anh thế”.
Cố Tống Kỳ kể chuyện cười? Tôi ngậm miệng, chẳng ừ hử gì nữa, anh tiếp tục: “Ông ấy thực ra bị bệnh tiểu đường, bình thường vẫn luôn kiêng khem tốt, nhưng tối mấy hôm trước bọn anh đi dự một bữa tiệc. Trước khi bắt đầu ăn thì lãnh đạo phát biểu, tranh thủ lúc ấy ông ấy tự tiêm Insulin, vì đồ ăn ngon quá nên ông liền tiêm nhiều hơn bình thường hai đơn vị”.
Tôi vểnh tai nghe tiếp: “Không ngờ hôm đấy lãnh đạo phát biểu nhiều quá, nói mãi mà chưa kết, ông ấy lại ngồi hàng đầu, không dám động đũa, kết quả là huyết áp tụt thấp quá nên ngất ra đấy”.
Tôi có chút mơ hồ hỏi: “Chuyện này buồn cười sao?”.
“Á”, anh hơi nản nói: “Thể để kể thêm một câu chuyện khác nữa nhé”.
Anh đưa tôi tới một quán ăn gần bệnh viện, vừa nhìn thấy tấm biển tôi đã phản xạ có điều kiện nói: “Ôi, món miến niêu thịt bò thân yêu của ta”.
“Ừ, cửa hàng này nấu ngon lắm, mỗi khi tan làm anh đều đến đây bổ sung dinh dưỡng”.
Tôi gãi đầu hỏi: “Em ăn rồi, có thể ăn thêm một ít pudding sữa không?”.
Ánh mắt Cố Tống Kỳ nhìn tôi kỳ quặc, nhưng cũng không nói gì, dẫn tôi tới ngồi cạnh cửa sổ, gọi món thịt bò niêu, sủi cảo chiên và pudding và nói với phục vụ: “Phiền em lấy hai đôi đũa và hai cái thìa nhé”.
Tôi thấy lạ, đợi phục vụ đi hỏi liền hỏi anh: “Sao mà phải lấy hai đôi? Anh gói mang về à?”.
Anh cười đáp: “Dụ Tịch à, em có thể đảm bảo rằng mình tuyệt đối sẽ không chảy nước miếng trước món thịt bò niêu không?”.
Được đấy, tôi cũng đã thấy được chút hài hước ở anh rồi.
Đồ ăn vẫn chưa được mang tới thì điện thoại tôi đổ chuông, nhìn đuôi và biết chuyện không hay rồi. Mẹ gọi cho tôi, chắc là vì chuyện