Tác giả: Sênh Ly
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.
nh, đại loại là thế. Thôi, em phải đi đây, ở thêm lúc nữa chắc em sẽ tưởng tượng ra những xác chết chui lên từ mặt đất, còn sếp thì nhảy nhót hô thần gọi quỷ!”.
Anh lớp trên vội túm lấy cô ấy bảo: “Anh, anh đi, anh cũng muốn đi!”.
Nên tôi cũng nhảy lên hỏi: “Tớ cũng đi!”.
Trên đường chúng tôi bàn tán về cái ma thuật đen mà sếp vừa nói. Đến cửa hàng bán đồ lưu niệm cạnh trường, tôi thấy một đống búp bê đầu to, được móc với nhau bằng chỉ.
Có rất nhiều loại được treo trên tường, anh lớp trên nhìn thấy một cái, hưng phấn chen lên nói: “Ha ha, cái này đẹp, anh thích cái này”.
Tôi xông lên đọc lời chú thích: “Muốn thấy người mà mình ghét tự gây thương tích, tự kỷ, hoặc nổi điên? Tự Thống Nam[2'> sẽ khiến cái gai trong mắt bạn thần kinh không bình thường, tâm thần rời rạc, ưu tư buồn bực!”.
[2'> Tên con búp bê
Tôi run lẩy bẩy một tý rồi lại tiếp tục tìm, bỗng nhìn thấy một con búp bê bùa chú có tên là Kẻ trộm trái tim: “Giúp bạn trộm trái tim của anh ấy và đem tình cảm chân thành của bạn tới cho người bạn yêu, khiến hai người trong lòng đều có nhau”.
Ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại nhớ tới Cố Tông Kỳ.
Ánh nắng buổi trưa chiếu qua kẽ lá xiên xuống mặt đất, thành những bóng nắng rơi dưới chân. Dưới ánh nắng tôi giơ tay lên, hai con búp bê treo trên tay, cơn gió đông bất chợt lùa tới, khiến chúng lắc lư, lắc lư.
Tôi cười ngô nghê, rất muốn tặng con màu đen cho Cố Tông Kỳ để đánh cắp trái tim anh về cho tôi, rồi sẽ đặt trong két an toàn, khóa hẳn mười tám chiếc khóa, từ đó trái tim anh chỉ thuộc về mình tôi mà thôi.
Và trong mắt anh cũng sẽ chỉ có mình tôi, những người con gái đều trở nên mờ nhạt.
Nghĩ mãi nghĩ mãi, đến tôi cũng bị chính cái suy nghĩ ấy làm giật mình một phen, tôi thấy mình sao ích kỷ đến đáng sợ vậy. Cảm giác muốn chiếm hữu chưa từng mãnh liệt đến thế, thậm chí là với Đồng Nhược Thiên, cũng chưa bao giờ xuất hiện.
Nhưng mà, tặng con búp bê bùa chú này cho anh bằng cách nào được nhỉ, liệu anh có nghĩ tôi thật ấu trĩ, thật ngớ ngẩn không?
Móc vào điện thoại, hay là treo vào túi xách, hay là lấy hẳn dây thừng treo vào cổ anh, để anh không lúc nào quên được tôi.
Tóm lại là cái này phải tặng như thế nào đây? Anh có nhận nó không? Thật là đau đầu quá cơ.
Tôi rất ít khi tặng con trai cái gì, chỉ cần là có ý tặng thì đều chọn sô cô la Dove.
Hồi đầu bọn họ đều nghĩ là tôi muốn tỏ tình với bọn họ, sau mới phát hiện ra rằng ở nhà tôi thứ nhiều nhất chính là sô cô la Dove, chỉ cần thò tay vào tủ là có thể mò được một hộp Dove sắp hết hạn.
Về sau đó trở thành thói quen rồi, bọn họ cũng chẳng để ý nữa, mà sô cô la cũng được các cô gái yêu thích.
Lần đầu tiên tặng quà sinh nhật cho Đồng Nhược Thiên, tôi phải vắt nát óc. Một tháng trước đó đã bắt đầu xếp sao giấy, mỗi sáng lên lớp đều mang một tập giấy gấp sao, không cần biết cô giáo đứng trên nói cái gì, chỉ cắm đầu vào gấp sao thôi. Tối về thích thú lôi đống sao đã gấp ra đếm một lượt, rồi bỏ vào bình thủy tinh, lắc lắc nghe tiếng chúng va vào thành, cảm thấy mình là đứa con gái hạnh phúc nhất trên đời này.
Sau tôi gấp đến đau cả tay nên chỉ gấp được chín trăm hai mươi ba ngôi.
Lẽ ra là định gấp hẳn chín trăm chín mươi chín ngôi cơ.
Ngày sinh nhật anh ta, tôi cẩn thận bọc chiếc bình lại, rồi hồi hộp chờ đợi sự kinh ngạc trong mắt anh ta, nhưng anh ta lại chỉ bình thản nhìn qua một cái nói: “Cám ơn em, anh rất thích”.
Nhưng mà tôi chẳng thấy vẻ thích thú gì trên mặt anh ta cả.
Sau đó có lần đến ký túc thấy chiếc bình sao cô đơn đứng một góc trong ngăn kéo, phủ một lớp bụi trên đấy, tôi chỉ đành quay mặt đi, giả vờ như không nhìn thấy.
Sau đợt đó tôi không tặng Đồng Nhược Thiên hay ai đó bất kể cái gì do tự tay mình làm, hoặc là món quà nào đặc biệt nữa.
Vì thế tôi mới âu sầu, tôi sẽ thấy Cố Tông Kỳ tay nắm chặt con búp bê, liệu có bóp chặt đến nỗi xương của nó bị vỡ vụn không nữa.
Nghĩ như thế chẳng có tý ý nghĩa thực tế gì, nên tôi đem mấy cuốn sách cần dịch hôm nọ theo, định là tranh thủ lúc hỏi mấy thuật ngữ y học sẽ xem xem có cơ hội ra tay không.
Trước khi đi, tôi treo con búp bê màu hồng vào điện thoại rồi đọc câu: “E go sum te peto et uidere queo”. Nếu như ông trời nhìn thấy nhất định sẽ cảm nhận được sự chân thành của tôi.
Vậy là tôi tới khoa ngoại, cũng đã muộn rồi, trên đường đi toàn thấy tiếng bản tin thời sự phát ra từ các phòng bệnh. Tới phòng trực bác sĩ, thấy ở trong có tiếng ai đó nói chuyện, nhìn vào thấy Cố Tông Kỳ đang đứng một bên xem phim CT.
Tôi bước tới, đứng ngay sau lưng anh khẽ “hù” một cái, anh quay đầu lại, cười nói: “Vừa nãy thấy em rồi, rón rén như trộm, hóa ra là định hù anh”.
“Thế anh có bị giật mình không?”.
“Sau giật mình được, em nhìn này ở đây có phản quang nên nhìn thấy ngay”.
Tôi tròn mắt nói: “Chán chết, anh đang làm gì vậy?”.
“Đọc phim, đoán xem đây là đâu?”.
Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Trung thất”.
Anh nhìn tôi hơi ngạc nhiên: “Giỏi đấy”.
Tôi đưa tay, sờ sờ tấm phim CT rồi ra tay lấy hiệu: “Cố Tông Kỳ, em xem các b