Tác giả: Sênh Ly
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341314
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1314 lượt.
g “nhé” của anh lẫn chút âm mũi, nghe như cái móc câu đáng yêu vậy, giữa thanh thiên bạch nhật câu nói khiến cho trái tim tôi nhảy nhót tưng bừng.
Nhưng anh lại không biết điều đó, thế nên tôi rất đau khổ.
Rất muốn hỏi anh, nhiều câu hỏi lắm, hoặc là chẳng hỏi gì cả, phút bốc đồng hôn anh một cái, sau đó lau nước mắt trốn đi tận chân trời góc bể, cho anh phải chạy đi kiếm tìm tôi khắp nơi.
Ăn xong, trên đường về bệnh viện, Cố Tống Kỳ hỏi tôi: “Sáng nay em đến viện phải không?”.
Tôi ngạc nhiên hỏi: “Sao anh biết?”.
“À, vừa nãy trong văn phòng khoa thấy cô y tá kể rằng em nổi cơn tam bành ở cửa khoa cấp cứu, kết quả bị viện trưởng đi qua nghe thấy hết”.
Tôi kinh ngạc nói: “Thôi xong, Đồng Nhược Thiên liệu có bị đuổi việc không?”.
Anh cười cười: “Em nghĩ ngợi nhiều quá rồi, không sao đâu”.
Tôi tranh thủ hỏi: “Cố Tống Kỳ, theo anh thế nào là một danh y?”.
Câu hỏi này, tôi đã ấp ủ từ lâu, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy vị bác sĩ ngốc nghếch bảo bệnh nhân đi liên hệ với khoa phẫu thuật chỉnh hình, cho đến tận khi đứng trong phòng phẫu thuật, cẩn thận từng ly từng tý.
Cố Tống Kỳ nhẹ nhàng đan hai tay vào với nhau, ánh mặt trời dịu nhẹ chiếu vào từng móng tay cắt sạch sẽ của anh, phản lại ánh sáng ấm áp dịu dàng, đẹp mà không khoa trương, ấm áp mà không nóng bỏng.
Đôi bàn tay ấy, là bàn tay của bác sĩ ngoại khoa, cũng là sinh mệnh của họ.
“Một danh y trong lòng anh là người coi quá trình và kết quả của sinh mệnh quan trọng như nhau, tỏ lòng tôn trọng và cảm kích trước một sinh mạng”.
Tôi cười, tuy hơi ngô nghê, nhưng tràn ngập niềm hoan hỉ.
Chúng tôi chia tay nhau ở cổng bệnh viện, tôi có giờ phân tích cú pháp nhạt nhẽo.
Tự nhiên tôi nhớ tới mùi hương gỗ giáng hương lâu năm ở nhà Cố Tống Kỳ, muốn kiếm nó nên tôi nhấc máy gọi cho Tần Chi Văn: “Kiếm cho tớ gỗ giáng hương đi”.
Cậu ấy hơi ngạc nhiên hỏi: “Cậu cần thứ đấy làm gì vậy”.
“Để ướp quần áo”.
Lấy gỗ giáng hương để ướp quần áo cho thơm, toàn thân sẽ có mùi hương giống như người ấy, đượm nồng trong ký ức, có cảm giác sẽ chẳng bao giờ xa cách nhau.
“Ừ được, để mấy hôm nữa tớ sẽ tìm cho cậu”. Nghe giọng cậu ấy có vẻ mệt mỏi. tôi đoán chắc cậu ấy bị cảm rồi.
Nên bảo: “Tớ chưa vội đâu, nhất thời hứng lên vậy thôi”.
Bên kia mãi chẳng thấy nói gì, tôi tưởng cậu ấy bận gì rồi, ai dè lại thấy cậu ấy lên tiếng: “Tịch Tịch, dạo này có thời gian ra ngoài chơi không?”.
“Hả?”.
“Chúng mình đi du lịch được không?”.
Tôi thấy là lạ hỏi: “Sao tự nhiên lại muốn đi vậy…?”.
“Tịch Tịch, sắp tới tớ sẽ rất bận, không phải cậu vẫn luôn muốn đi Nam-co sao? Chúng mình cùng đi nhé”.
Ở đó là một khoảng không gian màu xanh rộng lớn, không phải là lớp tuyết trắng phau trong ký ức.
Bỗng nhiên tôi nhớ lại, trong phòng học lạnh lẽo ấy, ánh mắt mỗi người cũng đều lạnh lùng như vậy, tôi cẩn thận viết một câu: “Sau này tôi muốn tới một nơi, là Nam-co ở Tây Tạng, những hồ nước ở đó khiến con người ta tình nguyện được nhắm mắt ở đó mãi mãi”.
Cậu lại gần nhìn dòng chữ ấy nói thầm với tôi: “Khi nào về nước chúng ta cùng đi nhé”.
Tay tôi và Tần Chi Văn luồn xuống dưới gầm bàn, cậu ấy bảo: “Chúng mình ngoắc tay đi”.
Rồi thời gian cứ trôi đi, chẳng mấy chốc mà đã hơn năm năm rồi.
Tôi không biết làm thế nào, điện thoại cũng đã nóng rực lên, tôi hỏi: “Vì sao? Sao lại đường đột như thế…?”.
“Sau này không có thời gian mà, tớ sẽ bận lắm, được rồi, không cần trả lời ngay đâu, nghĩ kỹ thì đã đi đã rồi gọi cho tớ sau nhé”.
Tôi đứng trên con đường nhỏ trong trường, ngẩn ngơ nắm chặt chiếc điện thoại. Tôi có cảm nhận rằng sương mù ở đâu đó trên thế giới này, đang từ từ đóng băng. Mùa đông dài lê thê và phiền phức đang tới gần.
Tình yêu một nửa
Hôm đó trong buổi thảo luận của học viện, tôi đang nói về phù thủy.
Đây đáng lẽ là buổi thảo luận nghiêm túc về biên dịch, khổ nỗi dạo này sếp tôi lại mê tít tác phẩm Cành vàng của James George Frazer[1'>, tư tưởng về ba giai đoạn phát triển trí tuệ con người của Frazer có ảnh hưởng lớn đến học giả nhân loại trường phái chức năng Anh B.K.Malinowski.
[1'> Là một nhà nhân học văn hóa nổi tiếng thế giới người Anh theo trường phái tiến hóa luận. Cành vàng chú trọng nghiên cứu văn hóa nhân loại thời kỳ chuyển đổi từ tín ngưỡng sang tôn giáo, từ tư duy ma thuật sang tư duy tôn giáo dưới cái nhìn khoa học.
Thế nên chúng tôi không ngừng bàn tán lạc đề, tôi là người xưa nay hay mê tín, tin chuyện ma quỷ, Trung Quốc hay của nước ngoài đều tin hết, cô bạn ngồi bên cạnh chen vào: “Này, các cậu có ai biết bùa giáng đầu không?”.
Rồi bỏ lại lũ học trò đã bị dọa thành công.
Tôi thật không chịu nổi nữa rồi, hai hôm liền bị mấy thứ vớ vẩn dọa sợ chết khiếp, cô bạn ngồi bên ôm cặp ảo não nói: “Cái lão chết tiệt, lão chết tiệt, tớ phải đi mua búp bê bùa chú đây”.
Ông anh lớp trên tò mò hỏi: “Búp bê bùa chú là cái gì vậy?”.
“Em cũng chẳng nói rõ được đâu, nói chung là một loại đồ dùng để phù hộ cho mì