Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Tác giả: Sênh Ly

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341320

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1320 lượt.

iều trị, nhưng đề nghị em nên phẫu thuật cắt bỏ”.
“Ai là bác sĩ điều trị của em?”.
“Anh”.
“Ồ”.
Tôi không đủ tự tin để nhìn anh: “Sao em lại thảm thế nhỉ. Không được, không được đâu. Sao lại là anh làm bác sĩ điều trị của em, anh là bác sĩ điều trị thì em chắc chắn không thể làm một bệnh nhân ngoan ngoãn được”.
Anh bật cười, đôi lông mày cong cong rất đáng yêu: “Thế nào là bệnh nhân ngoan ngoãn?”.
“Nghe lời bác sĩ, ăn đúng bữa, bị bác sĩ đặt lên bàn sờ sờ khám khám, bị hộ lý day day, bác sĩ sẽ day đến mức khắp người toàn vết thâm, cuối cùng thì em cũng vẫn phải cảm ơn ân đức của bác sĩ”.
Cố Tông Kỳ cười, trỏ ngón tay vào trán tôi: “Em không làm được à?”.
Tôi đưa tay ra, nắm lấy tay áo anh, nhìn chằm chằm anh: “Không được”.
“Tại sao?”.
Tôi nhếch mép cười, nheo mắt nhìn anh: “Anh lại gần đây, em nói nhỏ cho anh biết”.
Tôi vội thơm lên khóe môi anh: “Vì cái này”.
Đúng là như kẹo hoa quả, cũng một hương vị vừa thơm lại vừa thanh ngọt.
“Cô bé này, đúng là nghịch ngợm quá”. Anh không tức giận chút nào, đôi mắt đẹp như biết cười: “Buổi trưa em muốn ăn gì, anh mua cho em”.
“Đồ ngọt, nóng nhưng không được nóng quá cũng không được khô quá”.
“Thế thì ăn cháo? Cháo bát bảo quế viên táo nhé?”.
“Vâng, em đói rồi, nhanh lên nhé”.
Tôi cười hi hi nhìn anh, trong lòng tràn ngập niềm vui: “Cố Tông Kỳ, mình như thế này liệu có vi phạm quy định của bệnh viện không, bác sĩ không được trêu chọc bệnh nhân, anh có lẽ nào bị trừ lương không?”.
Anh cười: “Chắc là không đâu, anh cũng không rõ”.
Lại vẫn là anh chàng Cố Tông Kỳ bản tính chán ngắt kia rồi. Tôi vừa hạ sốt được một chút nên cơ thể vẫn còn yếu, nhất là tham gia mấy trò nghịch ngợm đó nên càng thấy mệt, tôi kéo chăn lên, nói: “Em mệt”.
Anh chau mày, gập cánh tay tôi đang được truyền nước lại khi tôi còn chưa kịp hiểu xem có chuyện gì anh đã xé băng dính, nhanh chóng rút kim truyền ra, nói: “Bé ngốc này, em nhìn đi, cử động nhiều quá nên bị sưng rồi đây này”.
Anh cầm lấy tay tôi, những ngón tay di di trên bàn tay tôi, quở trách: “Đừng cử động nhiều, đợi một lát nữa sẽ truyền tiếp. Em lạnh không? Có cần anh lấy cho em một túi sưởi không?”.
Tôi tủi thân nói: “Em không muốn truyền nữa đâu, đợi chút đã, em nằm một lúc. Để ăn cơm xong được không?”.
“Được”.
Cửa nhẹ nhàng đóng lại, tôi nhắm mắt lại và cố gắng ngủ tiếp. Xung quanh là ánh đèn sáng, đây là một ngày tươi sáng hiếm có của mùa đông. Khung cửa sổ hé một khe hở nhỏ, gió mát và hơi ấm của điều hòa trong phòng hỗn tạp với nhau thoang thoảng bên tai tôi.
Tôi khẽ mỉm cười, tôi như đang ở trong hiện thực mà cũng như đang trong mơ, đến cả tôi cũng không rõ nữa. Trên khóe miệng vẫn còn hiện hữu một cảm giác hạnh phúc.
Lúc đó tôi có rất nhiều điều muốn nói với Cố Tông Kỳ, rất nhiều rất nhiều, nhưng tôi lại không biết phải nói gì. Nghĩ lại những hành động vừa rồi của mình, thấy thật ngốc nghếch. Tôi rõ ràng nên thấy ngại ngùng mà chui đầu trốn trong chăn đằng này tôi lại chủ động hôn anh.
Tôi chỉ là muốn gần gũi anh hơn, bất kể là dùng cách nào để anh thuộc về không gian riêng của tôi. Tình cảm của tôi và anh gần như sự gần gũi phụ thuộc, những thứ đó là tình yêu tôi bị thiếu hụt, muốn dùng một cách khác để đạt được tình cảm đó.
Tôi chẳng là ai cả, tôi chỉ là Dụ Tịch, yêu một người nghĩa là không được cố tình che giấu, dựa vào cảm giác để có được tình yêu, khi đó tôi sẽ thấy rất vui vẻ.
Tôi hôn vì yêu, vì tình yêu đến đỉnh điểm nên nguyện được chia sẻ tình cảm, không có gì là cố ý và lạnh nhạt dè dặt cả.
Tôi nghĩ, đây chính là cách tôi yêu Cố Tông Kỳ.
Trong lúc nghĩ vẩn vơ, tôi lại chập chờn ngủ, rất lâu sau đó nghe thấy tiếng nói ngoài cửa, là giọng nam nghe giọng trẻ con non nớt nhưng âm sắc lại như tiếng một người dẫn chương trình của kênh CCTV[5'>.
[5'> CCTV - China Central Television - Đài truyền hình trung ương Trung Quốc.
“Không sao, không cần khách sao, ừ… Có thể xem một chút không, không nói gì cả, chỉ thấy rất hiếu kỳ”.
Sau đó là tiếng của Cố Tông Kỳ: “Đợi cô ấy tỉnh đã”.
“Tôi gõ cửa xem đã”.
Tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên, tôi đáp lại theo phản xạ: “Ai đấy”.
Một âm thanh đẹp trong trẻo nhưng rất gần gũi vọng vào: “May I come in?”.
Tôi bừng tỉnh, trả lời một cách bản năng: “Yes, please”.
Cửa được mở ra, tôi ngạc nhiên nhìn người khách đó, nhìn thoáng qua anh rất giống Cố Tông Kỳ nhưng nhìn kỹ thì lại khác nhau. Đôi mắt hơi dài nhưng lại là mắt một mí, lúc khép lại khóe mắt cong cong, đôi mắt biết cười mà đó lại chính là tiêu chuẩn đôi mắt đẹp của Cố Tông Kỳ, đôi mắt lúc cười thì sáng ngời giống như ánh sáng chiếu rọi xuống mặt biển.
Anh ta mập hơn Cố Tông Kỳ một chút, hai má phinh phính như trẻ con, tuổi cũng trẻ nhưng không cao như anh.
Vị khách chưa kịp mở lời thì tôi đã nói: “Giống nhau quá, hai người… là anh em à?”.
“Không phải anh em ruột, là anh em họ thôi nhưng rất giống nhau nhỉ?”. Anh ta cười nhìn ngô ngố như Cố Tông Kỳ lúc tôi chủ động nói chuyện với anh. Tôi phân vân có lẽ nào dáng vẻ ngô ngố