Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Tác giả: Sênh Ly

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1321 lượt.

ực tập là đang chán nản.
Tôi khẽ bước đến chỗ Cố Tông Kỳ, giật giật áo anh, anh vội đứng dậy: “Em tỉnh rồi à, sao không gọi anh?”.
Tôi hỏi: “Các anh cười gì vậy?”.
Lại một trận cười nữa, có anh bác sĩ nội trú nói với tôi: “Chẳng biết có thực tập sinh nào đã viết trong sổ theo dõi bệnh nhân là hôm nay di chúc kể trên đã được phó chủ nhiệm thực hiện. Kết quả là phó chủ nhiệm vẫn đang sống khỏe mạnh đã giáo huấn cho một trận tơi bời”.
Tôi nghe thấy thế cũng bật cười, Cố Tông Kỳ nhìn tôi cười, khẽ nói với tôi: “Đừng kể chuyện này ra ngoài nhớ, mất thể diện lắm”.
Mấy thực tập sinh cũng đang cười, anh bác sĩ nội trú đó trừng mắt nhìn họ: “Các em chẳng có tiến bộ gì thế, sổ theo dõi bệnh nhân mà cũng không biết viết. Lần trước tôi thấy một lỗi sai trên đó đã cười vỡ bụng rồi. Bệnh vàng da chưa có nguồn gốc, khả năng bị viêm mật virut, hỏi tình trạng bệnh thì trước kia cô là dê núi to, chồng cô là dê núi nhỏ, gia đình họ nếu không phải là dê núi to thì là dê núi nhỏ… Tôi hỏi này, các em có phải là đều quen dùng phiên âm viết hả, cách này không thể không gây ra những sai lầm đấy!”.
Tôi không nhịn cười được, Cố Tông Kỳ nói với những thực tập sinh đó: “Kiểm tra lại hết sổ theo dõi bệnh nhân đi, đừng để khi chủ nhiệm thấy lại có chuyện đấy. Lần trước tôi có xem một bản thăm dò mổ đẻ, tiện tay đã sửa luôn chữ “mổ” rồi. Rồi còn những cái gì mà hôm nay chủ nhiệm đi thăm phòng bệnh đã nói những gì gì đó, đừng có viết vào sổ kẻo lại bị mắng nữa đấy”.
“Đúng đấy, những cái gì mà hôm nay trời nắng, không mây, tôi và chủ nhiệm đi kiểm tra, đứng bên giường bệnh nhân mà trong lòng tôi rất lâu vẫn không lấy lại bình tĩnh được, bệnh nhân cười, chủ nhiệm cười, tôi cũng cười… Những câu này đừng có viết vào nữa”.
Cả phòng cười ầm lên.
Trên bàn Cố Tông Kỳ có một quyển tạp chí tiếng Nhật, tiện tay cầm lên xem nhưng tôi không hiểu, lật đến một trang tôi thấy có một tấm vé máy bay.
Là vé chiều nay đi Lhasa, rõ ràng là vô nghĩa rồi.
Anh vẫn đang nói với mấy thực tập sinh về việc ghi chép sổ theo dõi bệnh nhân. Anh chăm chú nhìn lên màn hình máy tính, thân người nghiêng về phía trước sao mà chăm chú thế, tập trung thế.






Một lúc sau thì anh quay lại hỏi tôi: “Đói không đã muốn ăn gì chưa?”.
Tôi đưa tay ra, trong bóng đêm thần bí tôi nắm lấy ngón tay anh, nói: “Cố Tông Kỳ, anh đi Lhasa để tìm em phải không?”.
Anh gật đầu.
Tôi lại hỏi: “Nhưng mà con muỗi kia sẽ không nói cho anh biết em ở đâu, em không cho anh ấy nói thì anh ấy sẽ không nói, vậy anh sẽ tìm em ở đâu?”.
“Không biết”. Đôi mắt anh bình thản nhìn tôi, long lanh như những giọt nước đang thấm dần vào trái tim tôi, anh nói: “Anh nghĩ, có lẽ là sẽ ngồi đợi ở sân bay, dù sao thì cuối cùng em cũng sẽ quay trở lại, phải không?”.
Tôi gật gật đầu.
“Thế thì được rồi, nếu cuộc sống của em vui vẻ rồi thì chẳng cần phải đi theo đuổi một việc không tồn tại nữa. Thực tế là cả đời người những điều phiền muộn có thể sẽ rất nhiều mà cũng có thể sẽ ít, chủ yếu do em sống thế nào, sống chẳng phải là để vui hơn, hạnh phúc hơn sao”.
Tôi lại trầm ngâm.
Anh kéo tay tôi, nhẹ nhàng siết chặt lại, rồi lại giảng giải: “Có phải em sợ mình mất trí mới có những ảo giác này?”.
Tôi mím miệng: “Vâng”.
“Cô bé ngốc này, không phải đã nói với em về những biểu hiện của bệnh mất trí sao? Sao vẫn chưa tin nhỉ?”.
“Thế là em nghĩ nhiều à? Không thể, không thể nào, Cố Tông Kỳ, em không tin”.
Khoảnh khắc đó, tay anh hơi run, có âm thanh khe khẽ phá tan đi bầu không khí im lìm đó bởi tiếng bàn phím phát ra từ văn phòng, và tiếng người ồn ào.
Nỗi đau đó phút chốc cũng từ lòng bàn tay anh truyền sang trái tim tôi.
Anh đứng dậy ra hiệu cho tôi quay về phòng bệnh. Vào trong phòng rồi anh đóng cửa, kéo tôi lại bên giường ngồi, đặt tay tôi vào lòng bàn tay anh một cách tự nhiên.
Đó như là một cách truyền sức mạnh và sự cổ vũ cho tôi.
“Tịch Tịch, không phải là mất trí, đó chỉ là hiện tượng phức tạp hơn một chút thôi, chỉ là, bây giờ chúng mình đang rất tốt, em cũng vui vẻ, tại sao còn phải đi nghĩ một việc khác làm gì nữa?”.
“Nhưng đúng là em đã quên rồi đúng không?”.
Anh lại cười nhưng không phải nụ cười thoải mái mọi khi mà có phần gượng gạo: “Tịch Tịch, không phải lo lắng, em sẽ nhớ lại, anh đảm bảo đấy, chỉ còn là vấn đề thời gian thôi”.
Tôi thấy không xuôi lắm nhưng đưa tay ra chạm vào đôi lông mày đang hơi cong cong lại của anh: “Anh chau mày trông xấu lắm”.
Cổ tay bị bóp nhẹ, sau đó người bị kéo vào trong lòng anh ấm áp, khoảnh khắc đó tôi thấy trong mắt anh rất nhiều tâm trạng, rối bời nỗi buồn hay là sự mềm yếu.
Nhưng tôi bắt đầu thấy lòng đau nhói, vòng tay ôm lấy bờ vai anh, hơi ấm cơ thể anh truyền sang tôi như ánh mặt trời mùa đông ấm áp, tôi nói nhỏ vào tai anh: “Bác sĩ Cố, nếu có bệnh nhân bị bệnh không thể cứu chữa được, anh có nói bệnh tình cho họ biết không?”.
Anh đứng sững lại, không trả lời.
“Em là bệnh nhân của anh, nếu anh đã không chịu nói c