Tác giả: Sênh Ly
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341340
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1340 lượt.
đó là di truyền?
Cố Tông Kỳ đến bên giường tôi, sờ trán tôi: “Hạ sốt rồi, một lúc nữa hộ lý sẽ đến đo nhiệt độ”.
Tôi ngước nhìn người khách: “Anh ấy tên gì?”.
“Cố Tông Ngữ”.
“Không phải anh em họ à? Sao hai người lại cùng tên đệm?”.
Cố Tông Kỳ đang định trả lời thì Cố Tông Ngữ đẫ cướp lời: “Bố và mẹ tôi cùng họ, bố và mẹ anh ấy cùng họ, nên rõ ràng là giống nhau rồi, đỡ phải nhớ nhiều tên làm gì”.
Vấn chưa nói dứt lời thì ngoài cửa vọng đến tiếng giày, tôi nghe thấy chói tai quá. Quả nhiên là cái cô thiên kim tiểu thư kia, người mà khiến tôi phải cưỡng hôn Cố Tông Kỳ đang đứng ngoài cửa: “Tông Kỳ…”.
Ồ, lại còn gọi tên riêng thân mật nữa, tôi muốn nhảy lên, anh đã là người của tôi rồi lại bị người con gái khác gọi tên riêng nữa. Tôi vừa lấy lại bình tĩnh thì thấy cô ta giật mình nói: “Tông Ngữ, sao anh cũng… trở về rồi?”.
Tiếng cô ta nói nghe như tiếng máy xoa lông, lông trên người cô ta dựng lên nhưng chỉ trong phút chốc lại rủ xuống, Cố Tông Ngữ “ừ” một tiếng: “Anh về đã gọi cho em rồi, lúc đó mẹ em nghe điện thoại…, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi…”.
Cố Tông Ngữ bật cười, xua xua tay với Cố Tông Kỳ: “Xem xong rồi, thôi không làm phiền nữa, ha ha, tôi đi trước đây”.
Tôi đã hiểu, cũng lờ mờ đoán được ngụ ý của anh ta.
Tôi nói: “Cô ấy và gia đình anh chắc có quan hệ họ hàng nhỉ, hoặc là có một mối quan hệ gì đó rất tốt đẹp?”.
“Ừ”. Anh thành thật nói: “Ông ngoại cô ấy và ông anh là anh em”.
“Ông anh tên gì, ông ngoại cô ấy nữa?”.
Anh không giấu diếm nói ra hai cái tên ABC, ABD gì đó, tôi đắc ý cười: “Cố Tông Kỳ, em nhớ rồi, nhớ kỹ rồi đấy, có sợ em lên Baidu, google tra cứu không?”.
“Không”. Anh cười: “Cô bé ghê gớm này, lại còn Baidu nữa, anh không lừa em đâu”.
Tôi cười nghiêm túc, nhìn anh: “Trước em đã ghen vì cô ấy, thật mất thể diện, sao anh không nói cho em sớm hơn?”.
Mặt anh không hề biến sắc: “Em cũng đâu có hỏi anh”.
“Em hỏi thì anh sẽ nói sao?”.
“Ừ, chắc chắn rồi”.
“Á”, tôi lườm lườm anh, lại nằm xuống giường: “Lừa em!”.
Anh nhìn tôi ngán ngẩm: “Tịch Tịch à, phải thế nào thì em mới tin anh, lúc đó em cũng không đến tìm anh, anh nghĩ là em bận, em cứ đến tìm anh là lại làm anh mất thể diện, anh nghĩ là chuyện khác..”.
Tôi như đang thấy xung quanh tôi là màu xanh, anh đang đứng trong ánh sáng ấm áp của ánh mặt trời. Trong tim tôi, là tiếng dương cầm véo von, lúc trầm lúc bổng.
Tôi nói: “Cố Tông Kỳ, anh gọi em gì vậy?”.
Anh nhìn tôi chằm chằm: “Tịch Tịch, sao thế?”.
Tôi lại bật cười, khóe mắt cong cong. Giọng trầm ấm của anh giống như tia nắng ấm trong mùa đông, sưởi ấm trái tim tôi: “Nói lại lần nữa đi, anh gọi em gì vậy?”.
Anh đã hiểu được ý đồ của tôi. Liền gọi: “Tịch Tịch”.
Anh nhẹ nhàng đặt tay tôi trong lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng hỏi: “Không hay à? Anh thấy giáo sư Trần thường gọi thế này…”.
“Hay”. Tôi nghịch ngợm vẽ lên lòng bàn tay anh những vòng tròn: “Anh gọi em tất cả đều hay hết, mà em cũng thích anh gọi em là cô bé ngốc, cảm giác rất… rất dễ chịu, giống như đã yên lòng vậy”.
“Ồ, còn gì không?”.
“Còn cúc áo nhỏ, em có kỳ cục đến thế không?”.
Tôi đã làm nũng rất thân mật thế như thế với Cố Tông Kỳ, ngả đầu vào vai anh, trong căn phòng ngập tràn ánh nắng, tôi như đang ngà ngà say, vậy mà tôi vẫn không hiểu tại sao giữa chúng tôi có thể tiến nhanh được như thế này sao.
Hình như là đã làm nũng anh khá lâu, sau một hồi lâu ngắm nụ cười rạng rỡ của anh, khiến những gợn sóng trong trái tim tôi lại trào lên, tất cả đều là những chuyện từ rất lâu rồi.
Sự gần gũi hiện diện trên khắp cơ thể tôi.
Buổi chiều, chủ nhiệm đến phòng thăm bệnh, theo sau là một đoàn sinh viên đều nhìn tôi và Cố Tông Kỳ cười đầy ẩn ý, trong đó có cả những thực tập sinh hoạt bát một cách hơi thái quá, ai nhìn thấy tôi phải tiến hành phẫu thuật cắt ruột thừa cũng đều hào hứng khác thường.
Còn tôi thì lại chìm vào giấc ngủ mang theo hạnh phúc nhỏ bé kia.
Tôi ngủ cả buổi chiều và lúc tỉnh dậy thì trời đã tối rồi, lại ra bao nhiêu mồ hôi có lẽ là đã làm ướt cả bộ quần áo bệnh nhân rồi, tôi thấy dễ chịu hẳn.
Ánh sáng nhẹ ngoài hành lang hắt vào phòng như báo hiệu sự may mắn sắp tới.
Trên bàn của giường bệnh là bình nước giữ nhiệt của anh, bên trong vẫn còn nước mật ong. Tôi uống một ngụm, ấm vừa miệng. Không biết có phải do bệnh nhân thường yếu đuối hay không, mà tôi ở tuổi hai mươi tư này chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mình có được sự quan tâm như thế.
Tôi bỗng rất rất nhớ anh.
Vậy là tôi liền thay một bộ quần áo bệnh nhân khác, đến phòng bác sĩ tìm anh.
Còn chưa đi đến gần phòng đã nghe thấy tiếng quát của phó chủ nhiệm: “Viết cái bệnh án dở thế này à, viết lại, còn nữa, sáng nay hỏi các anh chị tình trạng bệnh nhân thì chẳng ai trả lời được, làm ăn kiểu gì vậy, sáng mai hỏi lại mà còn nói không biết thì đừng đến đây nữa”.
Một cái bóng vụt qua, trong phòng im lặng như tờ.
Tôi bước qua phòng thấy Cố Tông Kỳ đang ngồi trước màn hình máy tính khẽ cười, vài bác sĩ nội trú cũng đang cười, chỉ có mấy bác sĩ th