Tác giả: Sênh Ly
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1341 lượt.
ể…, nửa đêm…
Hơn nữa, đôi mắt ấy như biết nói chuyện, giống như những giọt nước tinh khiết trong ly thủy tinh, rung nhẹ, khúc xạ thẩm thấu tia sáng rực rỡ, rõ ràng lắc lắc nhưng không hề bị tràn ra.
Anh ấy chỉ nhìn tôi một cái lạnh lùng, rồi mỉm cười, nhưng nụ cười ấy làm tôi sợ phát co người lại, ngoài mặt bình thảnh không chút biểu cảm, nhưng trong lòng thì đã như sóng vỗ cuồn cuộn, chết đứng trên bãi cát, để cho từng lớp rồi từng lớp sóng cuốn trôi.
Tôi ngước lên, rồi liếc mắt nhìn qua, rốt cuộc tôi đang giả nai, giả nai quá…
Sau đó tôi cố tỏ ra bình thản hơn, thậm chí là có một gì đó thanh cao đi qua bên cạnh anh ấy mặc dù trong lòng lúc đó chẳng khác gì món thịt lợn nướng mới ra lò, phủ trên là một lớp sốt cà chua vừa nấu chín vẫn còn đang xèo xèo.
Đại khái là ấn tượng sâu sắc đầu tiên của tôi khi gặp Cố Tông Kỳ đó là một anh chàng đẹp trai.
Tôi lại leo lên giường đi ngủ, cảm cúm khó chịu đến mức làm người ta chỉ muốn chết ngay lập tức. Trong lúc đang ngủ mê man thì chuông điện thoại reo lên, là bố nuôi của tôi gọi đến, ông hỏi tôi: “Ơ, con bị ốm à, mà bị nhiễm vi rút cảm cúm gì hả con? Gia súc hay gia cầm?”
Tôi luôn cảm thấy bố nuôi tôi đúng là độc mồm độc miệng, trải qua vài ngày bị con vi rút mà chẳng biết là loại gia súc gia cầm hành hạ tôi mới chợt ngộ nhận ra rằng, hóa ra mấy cái bệnh tình nguy đốn này đều do lời nguyền rủa của bố mà ra cả.
“Cầm hay súc đều không bằng được…bố ạ”, chưa nói hết câu tôi bèn đánh tháo ngay, rồi hỏi: “Con sắp chết rồi đây, bố tìm có chuyện gì không?”
Bố nuôi trả lời: “Không có chuyện gì đâu, tối qua mẹ nuôi bảo con qua ăn cơm, con lại nói đang bị ốm nên hôm nay ta mới gọi điện hỏi xem tình hình sức khỏe của con như thế nào thôi? Sao con bị đã mấy ngày rồi mà vẫn chưa khỏi thế? Hay là chiều nay con đến đây khám đi!”
“Không phải là bị cảm cúm thì không có cách nào chữa khỏi sao bố, chỉ có cách là để tự nó khỏi thôi.”
Bố trầm xuống một lúc rồi bảo tôi: “Con đến khám ở khoa nội Trung y đi, bốc mấy thang thuốc, uống theo đúng liều là khỏe ngay thôi. Để bố xem chút, à thế này nhé, chiều nay con qua đi, giáo sư Hoàng hôm nay chẩn bệnh đấy, bố sẽ nói trước với bác ấy.”
Tôi nói: “Vâng được ạ, nhưng phải chữa khỏi bệnh cho con, nếu không khỏi hẳn con sẽ tố cáo đấy.”
“Cái con này…”, bố nuôi thiệt không biết nói gì với tôi nữa.
Tôi tắt máy luôn, rồi lại nằm rập cả người xuống.
Buổi chiều khám bệnh xong, tôi xách túi thuốc đầy không cần phải sắc đến chỗ bố nuôi, lúc lên thang máy, trước mặt tôi có hai cô bé thực tập sinh cứ rỉ rỉ rả rả suốt, trong thang máy ngoài tôi còn có một bác sĩ dáng người to cao, mặt đeo khẩu trang, mặc một chiếc áo khoác trắng trông thật chỉnh chu, tôi nhìn qua một cái, sau đó bỗng nghe thấy tiếng ai đó ở phía cầu thang: “Đợi một chút.”
Khổ nỗi hai cô bé thực tập sinh mải vui vẻ nói chuyện quá nên không nghe thấy tiếng gọi, rồi có tiếng gì đó “rắc rắc”, một gã béo vừa bị hai cánh cửa thang máy đang đóng kẹp đúng vào người, nhìn hai bên cơ thể trông thật khủng khiếp, giống y như củ khoai tây to vừa bị nghiến nát.
Tôi bất đắc dĩ liếc qua, buồn cười quá mà không dám cười, cô bé đứng cạnh cửa thang máy thì cứ liên tiếp tạ lỗi: “Xin lỗi…”
Sự cố bất ngờ này khiến cho gã béo ấy thực sự không thoải mái, đại khái là hắn ta cho rằng bệnh viện là thiên đường, bác sĩ là những thiên sứ, còn hắn là thượng đế, cho nên hắn hằm hằm rồi phun ra một câu: “Hừ, mẹ mày bị điếc à…”
Nhưng hai cô bé thực tập sinh vẫn cứ nói chuyện ri rỉ ra rả không ngừng, hơn thế nữa lại còn rất hứng chí đi từ tầng năm xuống.
Bình thản quá khiến người ta phát bực.
Đương nhiên tôi cũng chẳng thoải mái, liếc qua, rồi tôi liếc mắt nhìn lên gã béo ấy một cách khinh miệt, vừa nhìn vừa nghĩ, bị kẹp một tí có gì đáng phải kêu than như hồn ma thế không chứ, cũng chẳng phải người ta kẹp vào cây cột quý truyền đời của nhà hắn, chỉ như dính chút son môi thôi, làm gì mà phải kêu lên giống như phản ứng của con heo thế, có thể nói là đôi mắt tôi lúc nhìn hắn chứa đầy một sự khinh rẻ, coi thường.
Cuối cùng hắn ta không chịu nổi nữa, nhìn tôi một cái, có một chút xấu hổ, rồi đưa mắt nhìn sang chỗ khác, qua một lúc sau hắn lại quay sang nhìn tôi, phát hiện tôi vẫn đang nhìn hắn, bèn vội vã giải thích: “Tôi..hôm nay tinh thần không được tốt lắm.”
Tinh thần không tốt lại chạy đến đây gây chuyện thì đúng là có bệnh, bệnh điên dại, tôi lườm hắn một cách khinh thường rồi nhìn thang máy sắp dừng lại, nhanh chóng bước chân, đi theo vị bác sĩ đeo khẩu trang bước ra ngoài.
Tôi quên mất không nhìn thang máy đang dừng ở tầng mấy, cho nên nhìn những phòng bệnh được bố trí giống hệt như ở khoa ngoại nhưng chẳng có chút gì quen thuộc, mặt tôi mới đần ra, tự nói tự trả lời: “Đây là tầng mấy nhỉ? Nhìn thì không nhìn mà đã xuống rồi.”
Một giọng nói nghe thật hay từ đằng sau người tôi phát ra: “Đây là khoa ngoại phẫu thuật chung, cô muốn đi đâu?”
Tôi chẳng nghĩ ngợi gì hết buột miệng trả lời ngay: “Khoa ngoại gan mật.”
“Tầng dưới, bên trái thang máy.”