Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?
Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.
Hì hì.... ......tiểu Huyên Huyên rất vui nha.... ........." Lôi Tử Huyên leo lên sô pha, nhảy bắn xuống
"Cẩn thận kẻo ngã, ngồi xuống" Lôi Dĩnh nói với Lôi Tử Huyên, nhảy như vậy rất dễ ngã
"A! " Lôi Tử Huyên nghe lời ngồi xuống, nhưng lập tức lại trượt xuống sô pha, nhìn nhìn mọi nơi xung quanh
"Chuyện chúng ta về nước, ba mẹ và ông có biết ko?" Lôi Dĩnh xoay người hỏi hắn
"Anh vẫn chưa nói với họ" Cung Thần Hạo cởi áo khoác, móc lên giá áo nói
"Như vậy sao? Ngày mai em muốn mang Huyên Huyên đi gặp ông " Lôi Dĩnh hỏi ý kiến của hắn
"Có thể" Cung Thần Hạo ko phản đối, có ba mẹ và ông giúp sức, 3 tháng sau, nàng sẽ càng khó rời đi
Cung Thần Hạo giúp nàng mang hành lý vào phòng ngủ, rồi đặt hành lý vào bên trong, sau đó cầm một ít đồ đạc mình muốn mặc bước vào phòng tắm "Em và Huyên Huyên ngủ ở phòng ngủ, anh ngủ ở phòng khách" Nói xong hắn liền lướt qua nàng, đi đến phòng khách
Lôi Dĩnh kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời đã quên mất mình nên làm gì, mãi cho đến khi Lôi Tử Huyên kéo kéo tay áo của nàng, nàng mới hồi phục tinh thần trở lại "Làm sao vậy" Lôi Dĩnh ngồi xổm xuống hỏi
"Mẹ.... ......tiểu Huyên Huyên muốn đi đi.... ...... ......" Lôi Tử Huyên quyện hai chân lại, sắc mặt có chút gấp gáp
"Mẹ mang con vào toi lét!" Kéo bàn tay nhỏ bé của nó, đi vào phòng ngủ, nàng chỉ vào nhà tắm nói "Nè! Bên phải là toa let, vào đi thôi! Có muốn mẹ giúp con ko?"
"Ko cần! Tiểu Huyên Huyên có thể tự mình làm nha.... ........" Lôi Tử Huyên ngước đầu nói
"Được rồi!" Lôi Dĩnh cười gật đầu, tiểu Huyên Huyên tuy chỉ mới hai tuổi rưỡi, nhưng có rất nhiều chuyện nó muốn tự mình làm
Cốc, cốc.....
"Buổi tối chúng ta đi ăn ở bên ngoài đi?" Thay xong quần áo Cung Thần Hạo nhẹ nhàng gõ cửa nói
"Anh thấy sao thì làm vậy!" Lôi Dĩnh xoay người nói
"Anh đi đặt bàn" Nói xong, hắn lại xoay người rời đi, bây giờ hắn ko được quá vội vã, phải làm từ từ từng bước
Lôi Dĩnh ngồi trước giường, ko biết mình làm ra cái quyết định này rốt cuộc là đúng hay sai, nhưng mà hiện tại nàng đã về nước, cho nên nàng ko thể lùi bước nữa
"Mẹ.... ...... ....."
Trong phòng tắm truyền ra tiếng kếu cắt đứt mạch suy nghĩ của nàng, đứng dậy đi vào phòng tắm, Lôi Dĩnh nhìn nó khẩn trương hỏi "Làm sao vậy?"
"Muốn rửa tay, nhưng mà tiểu Huyên Huyên với ko tới" vóc người Lôi Tử Huyên so với lavabo còn kém một chút, đương nhiên nó sẽ ko thể với đến vòi nước rồi
"A.... ......mẹ sẽ ẵm tiểu Huyên Huyên lên cao 1 chút" Lôi Dĩnh xoay vòi nước ấm nói
"Dạ" Lôi Tử Huyên gật gật đầu
Lôi Dĩnh cười ẵm nàng lên, giúp nàng rửa cái tay bé nhỏ, con bé này, có đôi khi rất ngoan ngoãn nhưng có lúc cũng rất phiền...
Phía sau hoa viên Minh gia, Tống Trân và Úc Tiêm Nhi nhàn nhã uống trà chiều, hình ảnh rất hòa hợp, Minh Thiên Mạch đi nhanh về phía các nàng
"Thiên Mạch ca, anh đã đến rồi" Úc Tiêm Nhi ngượng ngùng cúi đầu, khuôn mặt hơi ửng hồng, mỗi lần nhìn thấy hắn, nàng đều như vậy
"Mẹ, con có chuyện muốn cùng nói với mẹ" Tầm mắt Minh Thiên Mạch dừng lại trên người của Tống Trân, ko để ý đến lời nói của Úc Tiêm Nhân
"Tiêm Nhân ko phải người ngoài, con nói ở chỗ này đi, còn nữa, ko phải lúc này con hẳn là nên ở công ty hay sao? Hôm nay sao lại về sớm?" Tống Trân hơi nhíu mày, con trai ko để ý đến Tiêm Nhân, điều này làm cho nàng rất bực
"Mẹ tìm Tiểu Dĩnh có đúng ko?" Minh Thiên Mạch hỏi thẳng
"Mẹ , mẹ rốt cuộc có biết con của mẹ muốn gì hay ko? Xin mẹ đừng can thiệp vào cuộc sống của con, lựa chọn của con" Minh Thiên Mạch thật ko biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với mẹ mình
Tống Trân trừng lớn đôi mắt nhìn đứa con trai này của mình, nó vẫn còn là con nàng sao? Thằng con khó trị này là con trai nàng sao? Thằng con đang cùng nàng tranh cãi là con trai nàng sao? Muốn nàng đừng can thiệp vào cuộc sống của nó sao? Thật buồn cười, nàng là người giao cho nó sinh mệnh, sao nó có thể đưa ra yêu cầu như vậy
"Thiên Mạch ca, anh đừng nói những lời tổn thương bác gái, nếu Tiêm Nhân đã làm gì ko tốt, anh ko thích, có thể nói để Tiêm Nhân sửa lại" Úc Tiêm Nhân đứng dậy đỡ lấy thân thể run nhè nhẹ của Tống Trân, giọng nói có chút nghẹn ngào
Minh Thiên Mạch nhìn mẹ, biết chính mình đã quá lời , nói năng cũng có chút nặng "Mẹ, xin lỗi"
"Nếu con còn cố ý kết hôn với người đàn bà kia, vậy con cũng sẽ ko còn là con ta" Tống Trân ngoan độc nói, bất cứ giá nào nàng cũng ko nhận mặt người phụ nữ kia, trừ phi nàng chết
"Mẹ.... ......" Sự tình càng tiến triển càng thoát ly khỏi cái cục diện mà hắn muốn, tất cả mọi chuyện đều rối loạn, hắn cũng rối loạn
"Thiên Mạch ca, anh đi trước đi, bác gái ở đây, đã có em chăm sóc" Úc Tiêm nhân thấy bầu ko khí căng thẳng, liền lên tiếng làm dịu lại bầu ko khí, nàng tin rằng, một ngày nào đó Thiên Mạch ca sẽ thấy được sự cố gắng của nàng , đều là lỗi của người đàn bà kia, nếu như nàng ko xuất hiện, thì Thiên Mạch ca cũng sẽ ko như thế này, suy cho cùng tất cả đều là lỗi của người phụ nữ đó
Minh Thiên Mạch