Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341981
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1981 lượt.
ột đám bạn tốt rất quan tâm chăm sóc nàng
"Mẹ.... ...... ..." Lôi Tử Huyên ngước đầu kêu lên
Lôi Dĩnh lấy lại tinh thần nhìn nó dịu dàng hỏi "Tiểu công chúa làm sao vậy?"
Tôn Phỉ Lâm ngẩng đầu, nhìn bầu trời xanh trong quang dãng,không khí sáng sớm đặc biệt trong lành, gió nhẹ dìu dịu thổi , phả vào khuôn mặt, thật thoải mái . Tiểu Dĩnh, nếu đây đã là con đường mà ngươi lựa chọn, thì ngươi phải thoải mái mà đi đến cùng, đừng để bản thân mình hối hận, vì nếu như bỏ lõ , thì ngươi phải lỡ cả đời, hãy nhớ kỹ, nhất định phải hạnh phúc.... .........
"ĐƯợc rồi, đi vào thôi! Thời gian còn sớm, ta còn muốn ngủ thêm" Nói xong, Tôn Phỉ Lâm liền xoay người bước vào phòng học
Lâu Tiểu Vũ cũng ngáp 1 cái....duổi thẳng thân người "Em cũng trở về ngủ, ngày hôm qua chơi đùa với tiểu công chúa trễ quá" Nói xong nàng cũng rời đi
Bạch Kì Linh thấy cả hai nàng đều đi vào, ở lại đây cũng ko còn ý nghĩa nữa, liền đối với Nam Cung Tuyết đang tựa vào làm can nói "Tiểu Tuyết tỉ, chúng ta cũng vào đi thôi"
"Ngươi vào trước đi, lâu lâu dậy sớm , ta muốn hít thở ko khí trong lành nhiều 1 chút" Nàng sau khi đã tỉnh dậy, sẽ ko thể ngủ tiếp được nữa, cho nên muốn nàng ngủ bù cũng vô dụng
"Vậy được rồi!" Bạch Kì Linh nhìn thấy nàng nói vậy, nhún vai, rồi rời đi, để lại một mình Nam Cung Tuyết
Đã bao lâu ko có được thời gian ở 1 mình, hít thở ko khí lúc sáng sớm? Nàng ko biết, nàng chỉ biết mấy năm qua, nàng đã có thói quen bận rộn , chỉ khi làm việc bận rộn, nàng mới ko thể nhớ lại kí ức cũ đã muốn quên đi
Tầm mắt dừng lại cuối con đường, trong lòng nàng cũng nặng nề theo, nghĩ đến chuyện nhận được e-mail ngày hôm qua , hắn rốt cuộc có nhớ đến mình ko?Hay là chỉ cảm thấy trò chơi này nên tiếp tục? Ko, nàng ko có sức lực để cùng hắn dây dưa nữa, cho nên sau 1 giờ do dự, nàng đã dứt khoát đem bưu kiện của hắn vứt bỏ. Hắn , đã ko còn nằm trong thế giới của nàng
"Phù.... ........ko nghĩ nữa, hay là tính cách đem thư của Lôi Dĩnh đưa cho nàng trao cho Thiên Mạch khiến hắn ko nghi ngờ đi!"Nàng đối với khoảng không, thì thào tự nói, nàng nên nghĩ ra cái lý do gì để giao thư cho Thiên Mạch 1 cách êm thấm đây, ai....thở dài, nàng cũng đi vào phòng
_____________________________
"A.... ......thầy.... ......." Bước vào phòng VIP phi trường , Lôi Tử Huyên, mở to mắt , nghi hoặc nhìn nàng bước đến gần Cung Thần Hạo "Mẹ........thầy kia.... ......thầy cùng về nước với chúng ta sao?"
Cung Thần Hạo ko đợi Lôi Dĩnh trả lời, liền 1 phen ôm lấy Lôi Tử Huyên, gương mặt nở nụ cười dịu dàng "Đúng vậy! Chúng ta sẽ cùng đi, tiểu Huyên Huyên có vui ko?"
"Thật sao?" Lôi Tử Huyên nhíu mày hỏi, nhìn ngược lại về phía mẹ, hi vọng nàng có thể cho nó câu trả lời xác đáng
"Ừ" Lôi Dĩnh gật gật đầu
"Oa! Thật tốt quá, thầy cũng đi chung a.... ....." Lôi Tử Huyên thấy mẹ gật đầu, liền nở nụ cười
Cung Thần Hạo điểm cái mũi nhỏ của nó 1 cái, sửa lại lời nói cho nó "Ko được kêu bằng thầy nữa!! Phải kêu là ba! Có biết ko?"
"Ba?" Lôi Tử Huyên gãi gãi đầu, ko rõ lý do tại sao nàng phải gọi thầy là "ba"
"Đúng vậy! Bởi vì ta là ba ruột của tiểu Huyên Huyên! Cho nên , tiểu Huyên Huyên phải gọi ta là ba, ko được gọi là thầy nữa!" Cung Thần Hạo kiên nhẫn giải thích cho nó, nụ cười trên mặt vẫn ko tắt , ngược lại càng thêm nở rộ
"Mẹ.... ....thầy là ba sao?" Lôi Tử Huyên quay đầu nhìn về phía mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn ngàn phần khó hiểu
Lôi Dĩnh trong khoảng thời gian ngắn ko biết nên giải thích như thế nào cho nó,nàng chỉ chậm rãi gật gật đầu , hắn là ba ruột của nó, cho hắn cũng ko cái gì xấu để dấu diếm
"Hì hì.... ........tiểu Huyên Huyên có ba.... .........tiểu Huyên Huyên có ba" Lôi Tử Huyên vui vẻ vỗ vỗ bàn tay bé nhỏ , vừa kêu, vừa hôn vào hai bờ má của Cung Thần Hạo, thật tốt quá, ba của nó thật đẹp trai nha!! nó có đến 3 người cha, ha.... .....thật là vui!!
Cung Thần hạo có chút bất ngờ , ko ngờ tới tiểu Huyên Huyên lại vui vẻ như thế, một chút cũng ko bài xích, điều này thật khiến hắn ngạc nhiên . Dù sao đó cũng là 1 khởi đầu tốt, ba tháng kế tiếp, hắn phải bồi dưỡng tình cảm với mẹ con các nàng thật tốt
Lôi Dĩnh mở to hai mắt nhìn cảnh tượng này. Nàng ko ngờ tới, tiểu Huyên Huyên sau khi biết chuyện lại tỏ ra vui vẻ như vậy, điều này khiến cho nàng có chút ngoài ý muốn, nhưng mà nếu như ngẫm lại cũng ko có gì là quá đáng . Dù sao trong người tiểu Huyên Huyên cũng chảy chung dòng máu với hắn,vì quan hệ huyết thống này, nên nó sẽ ko nghi ngờ
Cung Thần Hạo sau khi hôn vào 2 má tiểu Huyên Huyền lại nhìn đồng hồ, rồi xoay qua nói với Lôi Dĩnh "Đi thôi, chúng ta lên máy bay"
Lôi Dĩnh ko nói gì, chỉ đi theo phía sau hắn. Hắn đã chuẩn bị tất cả thật tốt, cho nên nàng ko cần phải lo chuyện nào khác
Lôi Tử Huyên vui vẻ, sau khi lên máy bay, ánh mắt liền đảo nhìn xung quanh , hiện tại nó đang ngồi bên cạnh Cung Thần Hạo, cười hì hì nói "Ba! Máy bay bay bay a!"
"Về sau ba mang con đi máy bay nhiều chút được ko?" Ngồi trong khoang hạng nhất, Cung Thần Hạo quay đầu cười nói
"Được.... ........" có thể thườ