Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.
ng xuyên ngồi rồi, thật tốt quá "....Ba, tại sao ba lại làm thầy giáo? Còn có nữa a...tại sao trước đây tiểu Huyên Huyên chưa gặp qua ba?"
"Đó là bởi vì ba có rất nhiều việc, cho nên ko thể đi thăm tiểu Huyên Huyên!! Hiện tại ba rất rảnh, nên muốn cùng tiểu Huyên Huyên bù đắp tình cảm a!" Cung Thần Hạo dịu dàng nói
"Như vậy sao! Vậy ba, có nhớ tiểu Huyên Huyên ko?" Lôi Tử Huyên nhìn hắn hỏi
"Nhớ a! Nhớ đến tâm can đều đau nhói " Cung Thần Hạo làm bộ vuốt ngực
"Ko đau, ko đau..." Tiểu Huyên Huyên giúp ba thổi thổi "phù phù....phù phù...ko đau nữa!!" Tiểu Huyên Huyên vừa nói xong liền chu chu đôi môi nhỏ giúp hắn thổi hơi vào ngực
"Tiểu Huyên Huyên thật ngoan" Cung Thần Hạo nâng tay, vỗ về đầu nó , trong lòng rất mãn nguyện
Lôi Dĩnh vừa kên máy bay vốn định nói với hắn để cho nàng và tiểu Huyên Huyên ngồi gần nhau, nhưng mà nàng cũng muốn cùng hắn ngồi gần , vì thế nàng chỉ có thể thỏa hiệp ngồi ở bên kia, nhìn hai cha con tán gẫu đến quên trời quên đất .Lúc trước , nếu như nàng ko bỏ đi, kết quả có phải sẽ ko như thế này? Càng nghĩ, mí mắt nàng càng lúc càng nặng.... .........
Khi Lôi Dĩnh tỉnh lại , nàng liền phát hiện nàng đang tựa vào vai người, mà trên người cũng đang đắp một cái mềm mỏng, mở to mắt nhìn, nàng vội vàng ngồi dậy, quay đầu nhìn về phía bên cạnh, ách.... ....là hắn? Ko phải vừa rồi hắn còn đang tán gẫu với tiểu Huyên Huyên sao? Tại sao nàng lại ngồi bên cạnh nàng? Tiểu Huyên Huyên đâu?
"Tiểu Huyên Huyên đang ngủ, trợ lý của anh sẽ chăm sóc nó, em ko cần lo" Cung Thần Hạo nhìn vào tờ tạp chí trong tay, nói
Lôi Dĩnh cúi người lướt mắt nhìn qua hắn , nàng làm đúng theo như lời hắn nói, thả lỏng tâm tư, sau đó ngồi thẳng người "Em ngủ có lâu ko?"
"Ngủ ba giờ, ko lâu" Cung Thần Hạo đóng tờ báo lại, nhìn nàng trả lời
Đêm qua ngủ quá trễ, hôm nay lại phải dậy sớm , cho nên nàng mới ngủ sâu như vậy "A!" Lôi Dĩnh chuyễn tầm mắt về phía cửa sổ, tứng đám mây trắng xoa vẫn trôi qua, chỉ còn mấy tiếng nữa, nàng sẽ trở về T thị . Ko biết T thị có thay đổi ko, ba mẹ như thế nào, còn cả ông nữa, nghĩ đến ông, Lôi Dĩnh vội xoay người, nhìn hắn hỏi "Thân thể........ông vẫn khỏe mạnh chứ?"
"Ông? Em còn quan tâm ông sao?" Cung Thần Hạo hỏi, nếu như nàng thật sự quan tâm, tại sao lại bỏ đi một mạch đến 3 năm, 1 chút tin tức cũng ko có
"Em đương nhiên quan tâm ông" Lôi Dĩnh vội vàng trả lời , sao lại ko quan tâm, ba năm nay, nàng ko lúc nào la ko nhớ tới ông, nàng hi vọng ông sẽ tha thứ cho nàng, cũng hi vọng thân thể ông vẫn khỏe, cả ba mẹ cũng vậy
Nhìn vẻ mặt của nàng , Cung Thần Hạo cũng ko muốn dấu diếm nữa, liền nói ra "Mấy năm nay thân thể ông vẫn khỏe, bác sĩ vẫn đúng hẹn kiểm tra cho ông"
"Thật vậy sao? Còn ba mẹ?"
"Ba mẹ cũng vậy"
"Vậy thì tốt rồi" Nghe được câu trả lời của hắn, Lôi Dĩnh thở phào 1 hoi, tầm mắt lại dán vào bên ngoài cửa sổ, sau khi về nước, nàng nhất định phải đưa tiểu Huyên Huyên đến thăm bọn họ, nàng rất nhớ bọn họ, rất nhớ .....nếu như bọn họ nhìn thấy tiểu Huyên Huyên hẳn là rất vui vẻ đi! Sau 3 năm mới cho bọn họ nhìn thấy cháu nội và chắt nội, ko biết bọn họ có trách cứ nàng ko??
Nhìn nàng quay mặt, nàng thật sự ko quan tâm hắn 1 chút nào sao? Hắn nghĩ nghĩ trong lòng ko dám lên tiếng, lại cầm lấy tờ báo lẩm nhẩm đọc
——— —————— —————— —————— —————————
Nước Pháp, Paris, Thì Quang trà lâu, hai giờ chiều
"Thiên Mạch đại ca, anh đến rồi" Tiểu Ải giương mắt nhìn Thiên Mạch vào cửa, cười nói
"Ừ, tiểu DĨnh có ko?" Minh Thiên Mạch mỉm cười hỏi, trong trà lâu lúc này có rất nhiều người, tiếng nhạc cổ điển du dương vang lên khiến cho tâm tình người nghe cũng thả lỏng
"Hôm nay Dĩnh tỷ ko có tới" Tiểu Ái trả lời
Vương Tư Tư vừa đưa bánh xong, liền cảm khay trở về, nhìn Minh Thiên Mạch đứng trước quầy bar, chào hỏi nói "Thiên Mạch đại ca, buổi chiều tốt lành"
"Xin chào" Minh Thiên Mạch quay người lại mỉm cười đáp trả
"Đến tìm DĨnh tỷ sao? Hôm nay chị ấy ko đến!" Vương Tư Tư buông khay cười nói
"Ko phải, anh và tiểu Tuyết có hẹn sẽ gặp mặt ở đây" Minh Thiên Mạch nói, vốn nghĩ đến Tiểu Dĩnh sẽ có mặt ở đây, nhưng lại ko ngờ đến hôm nay nàng ko đến trà lâu
"Như vậy đi! Minh Thiên Mạch đại ca, anh ra văn phòng chờ trước, lát nữa em sẽ cho người đem trà vào" Tiểu Ái nói
"Đúng rồi, Thiên Mạch đại ca, lần mẹ của Mạch đại ca có đến đây tìm DĨnh tỷ" Tiểu Ái mở miệng nói
Minh Thiên Mạch rất nhanh xoay người hỏi "Đến khi nào? Mẹ tìm tiểu Dĩnh có chuyện gì?"
"1 tuần trước, tìm tiểu Dĩnh chuyện gì thì em ko biết, em chỉ biết hai người họ nói chuyện ko êm đẹp, ly trà cũng bị đập vỡ" Tiểu Ái đem những điều mình biết nói ra hết
"Cảm ơn, anh biết rồi" Minh Thiên Mạch nói xong liền xoat người, theo đà đi vào văn phòng, mẹ tìm tiểu Dĩnh có chuyện, muốn Tiểu Dĩnh rời bỏ hắn sao?
"Đúng là hoàng tử nha! Tao nhã, lịch thiệp, lịch sự, khi cười lên lại rất đẹp trai nữa" Vương Tư Tư nhìn hắn bước vào phòng, chép miệng cảm thán
"Tiểu Ái nâng tay, vỗ vào đầu nàng 1 cái "Ngươi thôi đi! Người đó là vị hôn phu của tiểu Dĩnh