Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341967
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.
trở về sao? Ra đi cũng ko nói 1 tiếng, hơn nữa lại đi biền biệc 3 năm, xú nha đầu chết tiệt”
Lôi Dĩnh cũng khóc, tùy ý để nàng khóc mắng
“Mấy người có đi hay ko đây?” Tài xế có chút ko kiên nhân kêu lên , mấy người này có để hắn kinh doanh ko đây
“Chúng ta lên xe trước, sau đó đi tìm một chỗ chậm rãi nói chuyện ” Lôi Dĩnh lau vệt nước mắt trên mặt, cười nói
Hai người ngồi trên xe , hướng lái xe nói ra địa phương mình muốn đến, sau đó lại hưng phấn hàn huyên , mà Cung Thần Hạo đuổi theo vừa ra đến bên ngoài , nhìn nhìn xung quanh, bóng dáng của nàng đã biến mất, hắn lại gọi điện thoại cho nàng, nhưng mà điện thoại đã tắt
Hai người bọn họ ngồi ở Thiên Vị , nàng như trước vẫn chọn chỗ ngồi yêu thích ngồi xuống, gọi hai phần bánh ngọt , hay tách cà phê, tat6t1 cả đều như trước, cảnh vật ko thay đổi ,nhưng tâm tính con người lại thay đổi đi rất nhiều
Nghe âm nhạc du dương, Lôi Dĩnh nhẹ nhàng quấy cà phê , Tiểu Nhân đã mập hơn trước 1 chút , sắc mặt hồng hào , đầu tóc uốn từng lọn lớn , nhìn qua cũng tăm thêm mùi vị phụ nữ cho nàng, xem ra 3 năm nay nàng sống rất tốt
Tô Khải Nhân nhấp 1 ít cà phê , tầm mắt lướt qua mép tách , nhìn Lôi Dĩnh, mở miệng nói “Nên nói như thế nào đây? Ta thật bội phục dũng khó của ngươi, nhìn ko ra người cũng dám làm như vậy”
“Làm ơn , Tiểu Nhân, ngươi đừng nói nữa” Lôi Dĩnh vừa rồi đã đem cuộc sống 3 năm của nàng nói sơ qua 1 lần , ko ngờ tới hiện tại “nàng” lại đi giễu cợt mình
“Hối hận?” Tô Khải Nhân nhíu mày hỏi
“Ko có, rời khỏi hắn, ta chưa từng hối hận, chẳng qua chỉ là có chút sợ hãi” Lôi Dĩnh phóng tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ , nàng chính mình một lần nữa lại tiến sâu vào trong vũng lầy tình cảm với hắn
“Sợ cái gì? Chẳng lẽ Cung Thần Hạo có khuynh hướng bạo lực?” Tô Khải Nhân cười nói
“Ko có, ngươi nói xem, ta lần này trở về cùng hắn có đúng ko?” Lôi Dĩnh chuyển tầm mắt nhìn Tô Khải Nhân hỏi
Tô Khải Nhân suy nghĩ nhíu mày nói “Ngươi cũng đã trở về, hiện tại hỏi cái này ko có chút muộn rồi sao, hơn nữa, mặc kệ ai đúng ai sai, ngươi đều phải bước tiếp , cho dù sau này ra sao , ngươi cũng phải tự mình giải quyết”
Tiểu Nhân nói rất đúng, nàng đã ko còn đường lui “Ta đã biết”
“Thật ra , lần này ngươi trở về , thật ra là muốn cho hắn 1 cơ hội, cũng là tự cho mình 1 cơ hội phải ko?” Tô Khải Nhân vừa ăn bánh ngọt vừa hỏi, nghe giọng điệu vừa rồi của nàng , “nàng” đã minh bạch , Lôi Dĩnh vẫn ko thể quên hắn
“Có lẽ vậy!” Lôi Dĩnh trả lời , trong đầu lại hiện lên cái cảnh vừa rồi , hắn như vậy, tại sao nàng vẫn ko thể quên được hắn “Ta muốn một tình yêu trọn vẹn ko phải chia sẽ, nhưng mà hắn ko thể cho ta thứ ta muốn , ba năm trôi qua , lại gặp mặt , ta mới hiểu được, ta từ đầu đến cuối vẫn ko quên được hắn”
“Vậy còn Thiên Mạch thì sao?Tại sao ngươi còn chấp nhận hắn?” Tô Khải Nhân có chút rối loạn, tiểu Dĩnh rốt cuộc muốn cái gì đây , có khả năng nàng cũng ko biết nàng muốn gì ấy chứ!
Đúng vậy a! Cả Thiên Mạch nữa “Hắn đã hi sinh cho ta rất nhiều”
” Bởi vì hắn hi sinh, cho nên ngươi muốn dùng hạnh phúc của mình đền đáp cho hắn?”
“Ko phải, chỉ là vì…………là vì………….” Lôi Dĩnh ko biết nên biểu đạt quan điểm của mình như thế nào
“Bởi vì sao? Cảm kích ko phải là tinh yêu, ngươi làm như vậy chỉ làm cho đôi bên đau khổ , Thiên Mạch có thể đã hi sinh cho ngươi rất nhiều, nhưng mà phương thức để ngươi báo đáp cho hắn cũng có rất nhiều, ko nhất thiết ngươi phải lấy hắn “Tô Khải Nhân xác minh quan điểm của nàng
“Có lẽ ngươi nói cũng đúng, nhưng ta cảm thấy , nếu lấy hắn, ta sẽ hạnh phúc, tuy rằng hiện tại ta chưa yêu hắn, nhưng ta tin tưởng , một ngày nào đó ta sẽ từ từ yêu hắn” Lôi Dĩnh nhìn Tô Khải Nhân nói
“Ngươi…………thật ko biết nên nói cái gì với ngươi mới tốt, chính ngươi quyết định, nên ngươi phải cẩn thận suy nghĩ xem ngươi muốn gì, Cung Thần Hạo tuy rằng có chút hoa tâm , nhưng ta nghĩ trải qua một khoảng thời gian dài như vậy , hắn cũng đã biết giữ mình thật tốt, ta nghĩ hắn cũng yêu ngươi, nếu ko làm sao hắn lại đi tìm ngươi đến ba năm” Tô Khải Nhân cũng ko muốn nói tốt cho hắn, nhưng mà sự thật là thế
“Tìm ta?” Lôi Dĩnh chỉ vào chính mình hỏi , ko thể tin được
“ĐÚng vậy a! Hắn nhờ ông xã ta giúp hắn tìm ngươi , cho nên ta biết , có điều ba năm trời mà vẫn ko tìm được chút gì tin tức của ngươi , ta vẫn có chút kì quái , lần này sao hắn lại tìm ra ngươi?” Tô Khải Nhân nói, trong lòng có chút nghi hoặc , theo lý thuyết, nếu lấy thực lực của ông, thì trong thời gian 3 năm ko thể ko tìm thấy Lôi DĨnh
Lôi Dĩnh nghe xong lời nàng, sững sờ 1 chút, ko ngờ tới hắn đã tìm nàng suốt bả năm, nếu tìm ba năm ko ra , thì tại sao trong buổi dạ tiệc nàng lại chạm mặt với hắn? Cẩn thận chấp nối sự kiện trong đầu , cuối cùng hình ảnh cũng dừng lại cái cảnh nàng cùng Tiêu Ngự Phi gặp mặt , nàng và hắn có nói chuyện nàng và Cung Thần Hạo chạm mặt , nhưng hắn lại ko kinh ngạc , chẳng lẽ là hắn nói cho Cung Thần Hạo sao?
“Tiểu Dĩnh, tiểu Dĩnh…………..”
Lôi Dĩnh trở về thực tại, nhìn đôi tay vẫy vẫy trước mặt “Chuyện gì?”
“NGươi s