Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1968 lượt.

uy nghĩ cái gì vậy? Được rồi, đừng nhắc đến chuyện này nữa, chúng ta nói chuyện vui vẻ 1 chút, tiểu bảo bối nhà ngươi bao nhiêu tuổi rồi?” Tô Kahi3 Nhân cười thu tay
“Nửa tháng nữa sẽ là hai tuổi rưỡi , đúng rồi, ta vẫn chưa biết , tiểu bảo bối của ngươi là con trai hay con gái?” Lôi Dĩnh hỏi ngược lại, đề tài lập tức chuyển thành chuyện con cái, ko khí cũng lập tức dịu đi
“Là con trai, rất nghịch ngợm , lại bướng bĩnh , lớn hơn con ngươi năm tháng, tiểu công chúa nhà người hắn là rất nghe lời phải ko?” Tô Khải Nhân nói, tuy rằng con trai có chút nghịch ngợm, nhưng gương mặt của nàng vẫn lộ ý cười
“Cũng được , có đôi chút nghịch ngợm , có điều nó vẫn còn nhỏ! Hoạt bát 1 chút mới đáng yêu!” Lôi Dĩnh cười nói , nhớ tới tiểu công chủa của nàng, ý cười trên mặt càng lúc càng sâu
Hai người nói nói cười bàn luận về đề tài con cái hàn huyên đến giữa trưa, có đôi khi Lôi Dĩnh lẳng lặng nghe Khải Nhân giảng giải những điều thú vị trong cuộc sống của “nàng” (Khải Nhân) , nhưng mỗi lần nghe đều bị nàng chọc cho buồn cười, hai người đã ước hẹn , buổi gặp mặt lần sau sẽ mang con đi theo, nói ko chừng cũng có thể ước định chuyện chung thân cho con cái sau này
Lôi Dĩnh một mình đi trên đường phố náo nhiệt, nhìn sắc người hàng hàng trên đường, khuôn mặt lộ vẻ cô đơn . Nàng lấy di động ra , mở điện thoại , tiếng điện thoại di động liền vang lên
Nhìn dãy số quen thuộc trên màn hình, nàng có chút do dự nhưng vẫn nhấn nút trả lời , từ đầu dây bên kia điện thoại truyền đến giọng nói lo lắng của hắn “Tiểu Dĩnh, em ở đâu? Anh gọi cho em cả buổi chiều, em bây giờ ở đâu? Anh đến đón em?”
“Em ở đường Duyên An” Lôi Dĩnh nói
“Được, em hãy chờ anh ở đó, anh sẽ đến đón em, em đừng rời đi, nhất định phải chờ anh” Cung Thần Hạo cúp máy, cầm lấy áo khoác trên ghế salon, rồi chạy ra khỏi cửa, có trời mới biết hắn lo lắng cho nàng đến nhường nào
Trời từ từ tối dần , cuộc sống về đêm hiện tại mới bắt đầu, đèn đường dọc 2 bên đường, trong cửa hàng dần dần thi nhau chiếu sáng , ánh sáng mờ ảo mê hoặc đám người cũng càng lúc càng kéo ra đường nhiều hơn , khúc cuối của An Duyên là ngã quẹo trái, quẹo trái sẽ đâm ra một con đường khác có tên là Duyên Phúc , cũng là cái tên của 1 khu chợ đêm nơi đây, khu chợ này có rất nhiều quán ăn lề đường, trong gian hàng bày bán rất nhiều món , bởi vì chủng loại món ăn phong phú mà hiển nhiên khu chợ này người kéo đến rất nhiều
Cung Thần Hạo dừng xe lại, do không thể lái xe vào đường An Duyên . Hắn nhìn nhìn xung quanh để tìm kiếm bóng hình quen thuộc , một giây sau , hắn mới thấy được bóng hình nàng đang tựa vào cột đèn giao thông. Bước nhanh về phía nàng, một tay kéo nàng lại, hắn ôm nàng vào ngực, đến bây giờ hắn mới thật sực cảm thấy lòng mình yên ổn trở lại
Lôi Dĩnh lẳng lặng để mặc hắn ôm, nàng cảm thấy mình đối với hắn có chút hồi hộp , một phút đồng hồ trôi qua, nàng mới nhẹ nhàng đẩy hắn ra , cười nói
“Anh vẫn chưa ăn tối sao?”
“Ko, em đói bụng, vậy thì chúng ta cùng nhau ăn bữa tối” Cung Thần Hạo nói xong, liền kéo tay nàng , định đi trở về xe
“Ko , chúng ta đến đường Duyên Phúc ăn đi, từ lâu em đã ko ăn quà vặt nơi đó rồi” Lôi Dĩnh kéo hắn trở về, cười đến rạng rỡ , mà trong lòng nàng lại đang mưu tính sâu xa
đường Duyên Phúc? Có con đường này sao? “Em rất muốn ăn ở đó?” Cung Thần Hạo hỏi
“Ừ!” Lôi Dĩnh dùng sức gật đầu
“Vậy thì chúng ta đi ăn!” Cung Thần Hạo cảm thấy nụ cười quá mức rực rỡ của nàng có chút là lạ, nhưng hắn lại ko thể đoán ra điểm lạ ở chỗ nào
Mãi cho đến khi nàng kéo hắn vào đường Duyên Phúc, hắn mới hiểu ra vấn đề , rõ ràng cùng nàng đến đây là một sai lầm , hắn thét thầm . con đường chen chúc những người là người , ở trên đường tùy tiện có thể thấy được rác , cả những mùi vị gay mũi, nhìn qua tất cả,chân mày Cung Thần Hạo thít lại càng chặt
Lôi Dĩnh dùng đuôi mắt cẩn thận đánh giá hắn, vẻ mặt của hắn lúc này thật dọa người, nếp nhăn trên trán có thể bóp chết 1 con ruồi , có điều, đây chính là cái kết nàng muốn, ai bảo hắn xấu tính như vậy , lại đi để ý cái “bà cô già” kia , đúng là một kẻ ko có mắt nhìn người!
“Em chắc mình muốn ăn chỗ này chứ?” Cung Thần Hạo cúi đầu hỏi han, ăn uống chỗ này đảm bảo vệ sinh sao?
“Dĩ nhiên, trước đây em vẫn thường xuyên ăn ở chỗ này, thức ăn rất ngon” Lôi Dĩnh nói xong, liền nhãy cẩng lên hưng phấn bước vào
Cung Tần Hạo dù ko muốn đi vào nhưng cũng phải bước vào, bởi vì nàng đã vào rồi , nhẹ nâng tay bịt mũi, hắn đuổi theo bước chân của nàng , nhiều người như vậy, nếu không bám chặc một chút, rất dễ bị lạc nhau
Lôi Dĩnh đi tới một quầy bán hàng ăn vặt bên đường, chọn lựa chút món ăn mình thích , rồi tìm một chỗ trống, ngẩng đầu nhìn Cung Thần Hạo cao lớn đứng kế bên
“Anh ko ngồi sao?”
Cung Thần Hạo từ trên bàn ăn rút ra một ít khăn giấy, cẩn thận lau lau ghế ngồi, rồi mới ngồi xuống, sau đó lại đem khăn giấy lau qua cái bàn 1 lần , mới dừng tay lại. Hắn giương mắt nhìn nhìn ánh mắt của nàng , mà những tầm mắt xung quanh đang chú ý đến hắn, hắn cũng có thể cảm nhận được, nhưng