XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341898

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.

Huyên thôi” Cung Thần Hạo kiên định trả lời
Lôi Dĩnh giơ tay lên chỉ vào mũi hắn “Được, đây là do anh nói nha! Nói thì phải làm được” Giọng nói mặc dù rất ngang ngược, nhưng nội tâm nàng lại đang sôi lên
“Anh sẽ làm được , bà xã đại nhân, vậy là em phải cùng vị hôn phu đó nói rõ ràng nha ?” Cung Thần Hạo lôi kéo tay nàng, Lôi Dĩnh lại rơi vào trong ngực hắn
Lôi Dĩnh tựa vào ngực hắn, nghe tiếng tim đập mạnh có lực của hắn, tâm cũng yên bình theo “Hắn là người tốt, rất tốt, nhưng tại sao em hết lần này đến lần khác lại đi yêu một người đàn ông hư đốn hoa tâm như anh”
“Bởi vì đây là nhân duyên trời cao đã an bài, có lẽ hắn đã gặp em sai thời điểm, em đừng tự trách mình, hơn nữa lần trước anh cũng cảm thấy hắn đi cùng cô gái kia rất thích hợp” Cung Thần Hạo dịu dàng nói, đối với Minh Thiên Mạch hắn chỉ có thể nói tiếng xin lỗi, bà xã là của mình hắn, hắn ko thể nào buông tay
“Ngày mai đưa Tiểu Huyên Huyên từ nhà ông trở về đi! Em rất nhớ nó” Lôi Dĩnh cứ thế nói, đối với lời của hắn, nàng lựa chọn ko để ý đến, chờ nàng gặp mặt Minh Thiên Mạch, mới có thể tính tiếp
“Được, nghe lời bà xã đại nhân” Cung Thần Hạo cười nói
“Em muốn uống nước, anh đi ngủ đi!” Lôi Dĩnh rời khỏi ngực hắn, nói
“Bà xã, chúng ta ngủ chung có phải sẽ tốt hơn hay ko………” Ý tứ của Cung Thần Hạo rất rõ ràng, hắn rất muốn ngủ cùng phòng với nàng
“Không được, anh vẫn còn ở trong thời gian quan sát” Lôi Dĩnh nhanh chói cự tuyệt
“A! Vậy bà xã đại nhân ngủ ngon!” Cung Thần Hạo nghe nàng trả lời hiển nhiên có chút thất vọng, ai bảo hắn lúc trước hoa tâm như vậy, đây chính là trừng phạt nho nhỏ giành cho hắn
“Ừ, ngủ ngon!” Lôi Dĩnh nói xong, liền đi xuống nhà bếp uống nước, uống nửa ngày mới có chút đỡ khát, thu hoạch ngoài dự kiến này khiến nàng cảm thấy rất xứng đáng, buồn bực mấy ngày nay, tất cả đều cháy thành tro bụi, cả người nàng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều
Nghe hắn tỏ tình với mình, Lôi Dĩnh càng uống nước càng cảm thấy nước rất ngọt, được người mình yêu, yêu lại, cảm giác rất hạnh phúc, tiểu Huyên Huyên, mấy ngày nay ko ở nhà phá phách, nhà trở nên yên lặng rất nhiều, trên mặt hiện lên sự vui vẻ
Nhưng khi nhắc đến Minh Thiên Mạch, nụ cười lại từ trên gương mặt dần dần biến mất, nàng phải tìm thời gian hẹn Minh Thiên Mạch ra ngoài nói chuyện một chút, giọng nói ngang ngạnh đêm hôm đó của hắn cũng đã báo trước rằng hắn tuyệt đối sẽ ko dễ dàng buông tay
Đặt ly nước xuống, lắc lắc đầu, thôi đi, ko suy nghĩ nữa, chuyện gì cũng phải để sau khi trời sáng hẵn giải quyết! Vào lúc này nàng rất mệt






Hôm sau
Trong quán cà phê Thiên Vị, Lôi Dĩnh ngẩng đầu ra ngoài cửa sổ nhìn người lui tới, mong chờ người đến, trong đôi mắt chờ đợi của nàng cửa được người đóng lại
Minh Thiên Mạch bước vào , mặc dù biết trước mục đích lần này của nàng, nhưng hắn vẫn phải tới, một thân quần áo trắng tinh, hoa hồng đỏ trong tay hắn lại có vẻ chói mắt lạ thường, theo thói quen, hắn nhìn về cửa sổ bàn số tám, quả nhiên, nàng vẫn ngồi ở vị trí cũ chờ
Minh Thiên Mạch mang theo một chút phiền muộn, ngồi xuống vị trí đối diện nàng, mặc dù gương mặt nàng vẫn như cũ treo móc nụ cười, nhưng lại ko chân thật, hắn đưa hoa đến trước mặt Lôi Dĩnh , nói "Lúc đi ngang qua tiệm bán hoa, anh cảm thấy hoa rất đẹp , cho nên mới mua một bó"
"Cảm ơn" Lôi Dĩnh cười đặt hoa ở chỗ trống trên bàn, nhìn nam nhân ôn văn nho nhã trước mắt, từ lúc bắt đầu, nàng đã có thói quen lệ thuộc hắn, nhưng cảm giác với hắn ko phải là tình yêu, đối mặt với một người hoàn mỹ như hắn, nàng có thể nói ra những lời thương tổn hắn sao?
"Không muốn tổn thương, em cũng đã tổn thương rồi, hơn nữa còn là vết thương trầm trông, không còn một đường sống" Quyết tuyệt nói xong, Minh Thiên Mạch chuyển mắt nhìn vào đôi mắt hốt hoảng của nàng, hiện tại nàng tựa như một đứa bé đã phạm vào một sai lầm lớn, đang chờ hắn tha thứ
Nội tâm Lôi Dĩnh chấn động, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, hai tay nắm chặt lại thành quyền, nhìn chân mày nhíu chặt của hắn, nàng dịu dàng nói "Em ko cầu xin anh tha thứ, bởi vì đây là lựa chọn của em, em chỉ hi vọng anh có thể quên em đi, coi như chưa bao giờ biết đến em, coi như em chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh"
Lời nói tàn nhẫn từ trong miệng nàng thốt ra, nghe qua lại rất tự nhiên "Em cho rằng một người khi đã yêu khắc cốt ghi tâm thì có thể xóa đi hình bóng của người đó trong kí ức sao?" Giọng nói mang theo thê lương lương vô tận, vô lực, đây chính là mong muốn của nàng sao, muốn hắn quên nàng đi? nếu quả như có thể quên, vậy thì ngay từ lúc hắn đến Paris năm đó, hắn đã quên rồi, chứ không khổ sở chờ đợi như bây giờ
Lôi Dĩnh nhìn thấu tuyệt vọng trong mắt hắn, nhưng bây giờ nàng ko thể mềm lòng, nàng đã níu chân hắn quá lâu, ko thể để cho hắn chỉ để ý đến nàng, như vậy không công bằng, nàng ko thương hán, đối mặt với câu hỏi của hắn, hiện tại nàng ko trả lời được, trốn tránh, nàng nói "Em....em đi rửa tay" Nói xong, nàng liền đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi (Rin: Dĩ