Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1888 lượt.
là ba ruột của nàng, là con gái, nàng cần phải quan tâm hắn một chút
Lôi Dĩnh nghĩ thế nào cũng ko nghĩ đến, kết quả lại như vậy , điên rồi? Vốn tưởng rằng ba sẽ ko sao, mặc dù ko còn công ty, nhưng ít ra vẫn khỏe mạnh , nhìn lại Lôi Tiệp Nhi, ba năm nay hẳn chị ấy cũng rất mệt mỏi đi!
"Ba ở đó?" Lôi Dĩnh hỏi
Bệnh viện tâm thần "Giao Ngoại" là một trong những bệnh viện tốt nhất thành phố T, ngoại trừ phải trả khoản phí khá đắt để nằm viện thì nàng còn phải trả thêm mấy khoản phí sinh hoạt khác, mà tất cả gánh nặng này hoàn toàn đều là lỗi của người trước mắt đây , suy nghĩ, hận thù lại hiện lên trong đôi mắt , Tiệp Nhi nâng ly cà phê, dùng sức nắm chặt
Lôi Dĩnh còn đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, nên ko lưu ý đến sự khác thường của chị, hồi lâu nàng mới mở miệng hỏi Lôi Tiệp Nhi "Chị, có thời gian, có thể mang em đi thăm ba?" Kiểu xưng hô này, đã từ rất lâu rồi, nàng ko sử dụng, một lần nữa gọi ra, cảm giác thật thuận miệng
Lôi Tiệp Nhi thu hồi hận ý, nhìn nàng cười nói "Được! Chúng ta cùng đi, ba sau khi thấy em, chắc sẽ rất vui!" Nghĩ thầm, thật là trời giúp mình, nàng còn đang nghĩ cách nên tìm lý do gì hẹn nó đi ra ngoài, lần này thì vấn đề đã được giải quyết
Cúp máy, vẻ mặt Lôi Tiệp Nhi mang theo một chút vui vẻ âm ngoan
_______________________________
Ban đêm, phố xá lên đèn rực rỡ
Minh Thiên Mạch sắc mặt tối tăm ngồi trong một quán bar uống rượu, trong đầu là hình ảnh của Lôi Dĩnh nói chuyện với hắn vào lúc sáng
Rượu, một ly lại một ly bị hắn uống vào trong bụng, nhưng ko chút nào say, ngược lại càng uống càng thanh tĩnh, hắn giờ phút này mới thấm cái câu "mượn rượu tiêu sầu, càng sầu thêm"
Rượu chảy vào trong miệng, hình ảnh trong đầu lại ko cách nào xua đi
Hắn thật đúng là buồn cười, lại hèn mọn yêu nàng như vậy, vì nàng thật tâm yêu, nhưng cuối cùng nàng vẫn lựa chọn Cung Thần Hạo. Tình yêu của hắn, sự hi sinh của hắn, trong mắt nàng ko đáng giá một đồng, mắt của nàng chỉ nhìn thấy Cung Thần Hạo
Hắn thỉnh thoảng vẫn nghĩ, trong cõi đời này, đến tột cũng sẽ tìm được mấy người tri tâm?
Giải cứu nàng khỏi cô độc, cho nàng có cảm giác có thể nương tựa, vậy ko phải sẽ hạnh phúc lắm hay sao?
Nếu như vậy thì, tại sao nàng ko thể tiếp nhận hắn?
Nâng tay, hắn cầm ly rượu trút toàn bộ vào miệng
Tiêu Ngự Phi bước vào quán rượu, liền chú ý thấy bóng hình quen thuộc, tay vỗ lên vai hắn nói "Thiên Mạch, cậu khi nào mới trở về nước?"
Minh Thiên Mạch nghiêng đầu nhìn về người đàn ông bên cạnh, chua xót cười "Là cậu sao! Nào, cùng tôi uống một ly, uống rượu một mình thật buồn bực!"
Tiêu Ngự Phi một tay đoạt ly rượu của hắn, nhìn một bàn chất đầy bảy tám chai rượu rỗng không, cũng đủ biết hắn đã uống nhiều bao nhiêu "Cậu say rồi, đừng uống nữa, cậu ở đâu? Tôi đưa cậu về" Nói xong, đặt cái ly ở một bên
"Say sao? Đầu óc tôi còn rất tỉnh táo, tỉnh đến mức nhớ cả từng câu từng chữ của cô ấy" Minh Thiên Mạch ảm đạm nói
Tiêu Ngự Phi thấy bộ dạng thảm hại của hắn, cũng biết hắn đã thua, tay vỗ vào vai hắn vuốt vuốt nói "Về đi thôi, tôi đưa cậu về" Lấy tay định đỡ hắn dậy
"Tránh ra" Minh Thiên Mạch lạnh lùng thốt, phủi bàn tay đặt trên vai xuống
"Say rồi, trở về ngủ đi, ngày mai sẽ là một ngày tốt đẹp" Tiêu Ngự Phi hoàn toàn ko để ý đến thái độ lạnh như băng của hắn, bởi vì tâm trạng giờ phút này của hắn, Ngự Phi cũng có thể hiểu
"Đừng để ý đến tôi, Ngự Phi" Hắn đẩy bàn tay muốn dìu hắn của Tiêu Ngự Phi ra
"Bộ dạng của cậu hiện tại khiến tôi ko yên lòng, cậu sống ở đâu, tôi đưa cậu về" Tiêu Ngự Phi nói, gọi bồi bàn đến tính tiền
"Ngự Phi, chỗ này của tôi rất đau, rất đau, cậu trước tiên đừng động vào tôi, để cho tôi uống say, say thì tốt rồi, say có thể quên tất cả" Nhưng say sẽ hữu dụng sao ? Ngoại trừ hắn thì ko người nào biết
"Nếu như cô ấy đã lựa chọn, sao cậu cứ chấp nhất như vậy, thử buông tay, cậu và cô ấy sẽ cảm thấy nhẹ lòng một chút" Tiêu Ngự Phi nói, nên buông tay thì phải quyết tâm, mặc dù rất đau, nhưng nỗi đau chẳng qua chỉ là tạm thời
"A....buông tay? Tại sao tôi phải buông tay?" Minh Thiên Mạch cười lạnh nói, tay dùng sức đập vào bàn , hắn ko cam lòng, tại sao hắn luôn là người phải thối lui, phải nhẫn nhịn
"Thiên Mạch" Tiêu Ngư ko biết nên an ủi hắn thế này, hắn yêu nàng rất sâu, nếu muốn hắn buông tay, hẳn là một chuyện rất khó
Ko, hắn ko thể thối lui, Lôi Dĩnh là của hắn, bất kể dùng thủ đoạn gì, hắn cũng phải làm cho nàng trở về bên cạnh hắn, cho dù nàng có hận hắn, hắn cũng tuyệt đối ko nhượng bộ, sau khi quyết định chủ ý, Thiên Mạch mới vừa lòng đứng dậy, lại phát hiện đầu nặng chân nhẹ hẫng, hắn lập tức ngã ngồi tại chỗ, người say, nhưng tâm ko say
Tiêu Ngự Phi thấy hắn nằm trên bàn, lắc đầu một cái, lấy điện thoại ra gọi , sau đó đặt một gian phòng tại quán rượu rồi đưa Minh Thiên Mạch say mèm đi ra khỏi quán bar xa hoa
________________
Cung Thần Hạo vừa mở cửa, Lôi Tử Huyên nhỏ bé đã nhanh chân vọt vào phòng, ngọt ngào kêu lên