Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.

nh tỷ chỉ biết trốn tránh, ta rất ghét mặt này của tỷ, ngoài mặt này thì muốn chứng tỏ mình mạnh mẽ, nhưng nội tâm bên trong thì nhút nhát yếu đuối , cũng tại tỷ ko dứt khoát ngay từ đầu mà Thiên Mạch mới khổ, tốt nhất là Mạch ca quên chị ấy đi =.=)
Minh Thiên Mạch đợi nàng rời đi, liền gọi người phục vụ thanh toán tiền, rời khỏi Thiên Vị! Hắn hiện tại, cần yên lặng một chút, nếu tiếp tục cùng nàng tiếp tục đối mắt, hắn ko dám đảm bảo hắn sẽ làm ra cái chuyện gì
Khi Lôi Dĩnh từ nhà vệ sinh đi ra, Minh Thiên Mạch đã rời khỏi, cũng ko nói câu tạm biệt, lần này nàng đã tổn thương hắn vô cùng nặng, đi về chỗ ngồi, nàng cầm đóa hồng đỏ lên, đây là lần thứ hai, hắn tặng hoa cho nàng, nàng nhàn nhạt nở nụ cười
Xoay người định đến quầy rượu tính tiền, nhưng Thiên Mạch đã thanh toán trước, đẩy cửa kiếng ra, nàng ngước mắt nhìn lên bầu trời, ánh sáng chói mắt kia, khiến nàng nheo mắt lại, lời đã nói ko khiến nàng cảm thấy nhẹ nhõm, mà ngược lại càng thêm nặng nề
__________________
Hôm nay, Lôi Tiệp Nhi từ sớm đã canh giữ ở tòa nhà lớn của Cung Thần Hạo mà ngày hôm qua nàng đi theo hắn , biết được, có ý tưởng dĩ nhiên sẽ phải hành động, đây chính là quan điểm của nàng, mà Âu Mị Nhi cũng một bên thúc giục, khiến nàng cũng ko có đường suy nghĩ thêm
Giơ ta nhìn đồng hồ, đã gần mười một giờ, theo lý thuyết , lẽ ra giờ này Lôi Dĩnh phải trở lại rồi đi? Mở cửa xe, nàng đi xuống, nhìn ánh mặt trời nóng bỏng, nàng nhất thời ko thể thích ứng, giương mắt nhìn quanh người đi đường trên con đường bên cạnh, nhưng ko phát hiện được mục tiêu nàng muốn tìm, vừa định lên xe, nàng lại thấy một chiếc xe taxi dừng tại trước cửa ngôi nhà lớn
Lôi Dĩnh trả tiền xe xong, tay phải xách theo một bọc đồ lớn xuống xe, tay trái cầm bó hồng, hôm nay tiểu Huyên Huyên sẽ về nhà, cho nên nàng ghé siêu thị một chút, mua đồ ăn bình thường nó ưa thích cùng sữa tươi, cũng mua một ít thức ăn vì đồ dự trữ trong tủ lạnh ko còn lại bao nhiêu, xoay người vừa định bước vào cổng lớn, lại bị tiếng kêu của người phía sau làm dừng bước
"Tiểu Dĩnh?" Lôi Tiệp Nhi mang theo chút kinh ngạc kêu lên, đi đến trước mặt nàng, rõ ràng nàng cố ý chờ ở đây, nhưng lại làm ra vẻ tình cờ
Lôi Dĩnh quay đầu lại nhìn, cũng có chút kinh ngạc "Lôi Tiệp Nhi?" Tại sao nàng lại ở chỗ này?
"Đúng là em nha! Chị còn tưởng mình nhìn nhầm!" Lôi Tiệp Nhi cười lớn nói, nói dối như vậy nhưng nàng vẫn tỏ ra rất tự nhiên
"Tại sao chị ở đây?" Lôi Dĩnh khẽ cau mày hỏi, đối mặt với sự nhiệt tình của nàng, khiến cho Lôi Dĩnh có chút ko quen
"A! Vốn định gặp một người bạn ở đây, nhưng lại ko ở nhà, vừa định rời đi, lại thấy được em" Lôi Tiệp Nhi nhìn nàng giải thích, lý do này là lý do tốt nhất nàng nghĩ ra từ tối qua
Lôi Dĩnh nhìn nàng có chút ko quen, ko phải nàng rất ghét mình sao? Tại sao lại tiến lên chào hỏi mình? Chẳng lẽ ba năm qua, nàng đã sửa tính? Có điều đây chỉ là suy nghĩ của mình nàng mà thôi, nói thế nào thì nói, nàng cũng được coi là một thành viên của Lôi gia, mặc dù đã cắt đứt quan hệ, nhưng máu chảy trong người nàng vẫn là của Lôi gia
Vì lịch sự, nàng dịu dàng nói "Bạn của chị đã ko có ở nhà, vậy thì chị vào nhà em ngồi chơi một chút, dù sao hiện tại cũng là buổi trưa, nếu như chị ko rảnh thì thôi"
"Được! Hôm nay chị ko có việc gì" Đối với lời đề nghị của Lôi Dĩnh, Lôi Tiệp Nhi rất sảng khoái nhận lời, đây chính là cơ hội hiếm có
Lôi Dĩnh ko suy nghĩ nhiều, về đến nhà Cung Thần Hạo và tiểu Huyên Huyên vẫn chưa về, nàng cầm bó hoa trong tay đặt lên bàn ăn, nói với Lôi Tiệp Nhi "Chị cứ tự nhiên, muốn uống cà phê hay nước trái cây"
"Cà phê" Đáp một tiếng, Lôi Tiệp Nhi bắt đầu quan sát căn phòng đơn giản nhưng rất lớn này, còn có cái áo cưới bắt mắt hấp dẫn ánh mắt của nàng, hiện tại xem ra Lôi Dĩnh sống thật hạnh phúc đi!
Lôi Dĩnh bỏ toàn bộ đồ ăn vào tủ lạnh, mà đống đồ ăn vặt cao chồng chất bỏ trong cái rổ chỉ có thể đặt ở bên cạnh tủ lạnh vì tiểu Huyên Huyên sẽ dễ thấy nó, sau đó nàng mới xuống nhà bếp giúp Lôi Tiệp Nhi pha một ly cà phê
"Cà phê của chị" Nói xong, Lôi Dĩnh đặt khay nước trước mặt Lôi Tiệp Nhi, bản thân cũng ngồi xuống
"Cảm ơn" Lôi Tiệp Nhi nói
Lôi Dĩnh có chút kinh ngạc nhìn về phía nàng, lỗ tai nàng ko nghe lầm chứ? Nàng vừa nói tiếng "Cảm ơn" với mình sao? "Ách, đừng ko khách khí" Lấy lại tinh thần, Lôi Dĩnh có chút mất tự nhiên trả lời
Lôi Tiệp Nhi mở miệng nhấp một hớp cà phê, rất thơm, mùi vị ko tồi,nàng giương mắt hỏi "Em rể ko ở nhà sao?"
"Đi làm rồi, trưa hắn ko trở về ăn cơm" Lôi Dĩnh trả lời, một lát nữa nàng còn phải đưa buổi trưa cho hắn
"Xem ra chị đã hỏi em câu hỏi ngu ngốc" Lôi Tiệp Nhi cười hỏi "Hắn đối với em có tốt ko?"
"Ừ, bây giờ hắn đối xử với em rất tốt" Hiện tại nàng rất thỏa mãn, ba năm bỏ đi, cũng xem như là một loại thử thách giành cho nàng và hắn đi
Lôi Tiệp Nhi nhìn nàng nở nụ cười, cảm thấy rất chói mắt, nhưng vẫn ổn định tâm tình , nói "Vậy thì tốt"
"Đúng rồi, ba ra sao rồi?" Lôi Dĩnh vốn ko muốn hỏi, nhưng vẫn ko nhịn được lên tiếng hỏi, dù sao, hắn cũng