XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.

i vàng cúp máy, trong lòng lại suy nghĩ sâu hơn , tự hỏi "Hạo nhi, con và tiểu Dĩnh thật ko gây gỗ?"
"Thật, ko có, con gọi điện thoại cho cô ấy ko được , nên cho là Dĩnh nhi trở về nhà cũ, con nghĩ cô ấy và bạn bè đã đi dạo phố" Cung Thần Hạo tìm cớ trả lời, hắn ko muốn để cho mẹ hắn phải lo lắng
Liễu Tình nghe xong vẫn ko an tâm , nói " Như vậy sao! Mẹ còn tưởng hai con lại gây gổ, ko sao là tốt rồi , đúng rồi, rãnh rỗi thì ghé qua ăn bữa cơm, mấy người già chúng ta ở nhà cả buổi chiều, rất chán!"
"Con biết, vậy mẹ, con cúp máy!" Cung Thần Hạo nói
"Ừ" Liễu Tình ứng tiếng trả lời liền cúp điện thoại
Cung Thần Hạo nghe được mấy tiếng "tút , tút" , mới để di động xuống, lật danh bạ tìm số của Tô Khải Nhân, bấm
"A lô? cho hỏi ai vậy?" Hiển nhiên là một người đang ngủ say, đột ngột bị đánh thức nên giọng nói có chút khó chịu
"Là tôi, Cung Thần Hạo"
"Cung Thần Hạo là ai?" Tô Khải Nhân nằm trên giường, ánh mắt ko mở, nàng vừa ngủ được mười mấy phút đồng hồ, liền bị điện thoại đánh thức, đầu vẫn còn trong trạng thái nghỉ ngơi, chưa kịp vận hành, trong đầu chợt lóe lên, Cung Thần Hạo? Chồng của tiểu Dĩnh, mở choàng mắt "A, anh chồng play boy của tiểu Dĩnh, xin hỏi anh gọi đến đây có ý kiến gì?"
"Dĩnh nhi có ở chỗ của cô hay ko?" Cung Thần Hạo đối với những lời chế giễu của kia ko thèm để ý
Tô Khải Nhân nghe hắn hỏi như vậy, buồn ngủ hoàn toàn biến mất, ba năm trước hắn cũng gọi điện thoại hỏi han tiểu Dĩnh có ở cùng nàng như vậy, hiện tại lại hỏi tiếp "Bà xã của anh ko phải ở cùng anh sao? Sao lại gọi đến chỗ tôi" Chẳng lẽ hắn lại làm chuyện gì có lỗi với tiểu Dĩnh , sau đó tiểu Dĩnh lại chạy trốn?
"Cô ấy có ở đó hay ko?" Cung Thần Hạo hỏi lần nữa
"Ko có ở đây, cô ấy và anh thế nào?" Tô Khải Nhân có chút lo lắng hỏi
" Nếu ko có ở đó , vậy thì tôi cúp máy, thật xin lỗi, làm phiền cô nghỉ trưa" Cung Thần Hạo lịch sự nói xong, liền cúp điện thoại, ko có ở cùng nhau? Vậy thì cô ấy rốt cuộc đi nơi nào
"Ba, mẹ có đến ko?" Lôi Tử Huyên chớp mắt to , hỏi , nó căn bản ko hiểu được nỗi hốt hoảng của Cung Thần Hạo vào lúc này
"Mẹ đi dạo phố cùng bạn bè rồi, hiện tại ba dẫn tiểu Huyên Huyên đi ăn , sau đó chúng ta về nhà" Cung Thần Hạo nhìn tiểu Huyên Huyên nói
"Có thể ăn cơm.... hì hì.....có thể ăn cơm rồi....." Lôi Tử Huyên vui vẻ vỗ tay , bụng của nó đã đói lâu rồi, đã sớm muốn ăn cơm, nhưng vì phải đợi mẹ, nên đành cố nhịn
Cung Thần Hạo thấy nó cười thật vui vẻ, làm hắn cũng muốn cười, nhưng cười ko nổi, lòng tràn đầy lo âu cho Lôi Dĩnh
________________
"Thiên Mạch , em ko muốn trở về!" Úc Tiêm Nhi lôi kéo thanh vịn cầu thàng, nói với Minh Thiên Mạch
"Anh đã giúp em đặt vé máy bay rồi, ba giờ bốn mươi chiều" Minh Thiên Mạch nhìn nàng trầm giọng nói, hắn chịu đựng đủ rồi, hắn cần chính là yên lặng, mà nàng mỗi ngày lại bên tai hắn náo loạn, quan trọng nhất, là hắn ko muốn nghe bất kì câu nào mắng Lôi Dĩnh từ miệng nàng
"Anh ko đi, em cũng ko đi, Thiên Mạch ca" Úc Tiêm Nhi ánh mắt mang theo tia cầu xin, nàng chẳng qua chỉ là muốn ở bên cạnh hắn, chăm sóc hắn mà thôi, tại sao chỉ một yêu cầu nhỏ như vậy, hắn cũng ko cho phép
"Em nhất định phải đi" Minh Thiên Mạch ko cho phép từ chối
"Minh Thiên Mạch, anh đừng như vậy, người phụ nữ kia đã có chồng, tại sao anh còn chấp nhất như vậy, cô ta là một cô gái hư, ko xứng được anh yêu, chỉ có em, em mới yêu anh thật lòng" Úc Tiêm Nhi lệ nóng chảy xuống, nàng ko muốn trở về nước Pháp, nàng muốn ở cạnh hắn
"Anh ko phép em nói cô ấy như vậy, cô ấy là một cô gái tốt, chẳng qua là yêu nhầm người, đợi đến khi Lôi Dĩnh suy nghĩ cẩn thận, cô ấy sẽ trở về bên cạnh anh, còn về phần tình yêu của em, anh ko thể nhận, xin thu hồi" Minh Thiên Mạch lạnh lùng nhìn nàng nói, hắn ko cho phép bất kì kẻ nào phỉ báng Lôi Dĩnh
"Cô ấy sẽ ko quay về, chẳng lẽ chuyện ở khu vui chơi lần trước, anh chưa nhìn thấy rõ sao? Cô ấy và chồng mình hiện sống rất tốt, người nhà họ nhìn qua rất hạnh phúc, mà anh vẫn còn ngây ngô muốn cô ta trở về bên cạnh mình, rốt cuộc cô ấy có điểm gì tốt?" Úc Tiêm Nhi khóc kêu lên, nàng và hắn thật giống nhau, yêu người ko yêu mình, còn hi vọng người ta có thể đáp trả lại tình cảm của mình
Minh Thiên Mạch buông tay nàng ra, nàng đã nói trúng chỗ đau của hắn, Lôi Dĩnh sẽ ko quay về, lần trước gặp mặt, nàng đã phân rõ giới tuyến giữa hai người, nhưng hắn sẽ ko buông tay, tuyệt đối sẽ ko buông tay, ngước mắt nhìn đôi mắt ngấn lệ của Úc Tiêm Nhi, hắn nói "Cô ấy sẽ trở về bên cạnh anh, mà cho dù cô ấy có ko muốn quay về, anh cũng sẽ làm cho cô ấy trở về bên cạnh mình, cho dù Lôi Dĩnh có hận anh, anh cũng muốn để cô ấy ở bên cạnh mình, cho nên, em trở về Pháp đi, nơi này ko phải là nơi em nên đợi"
Úc Tiêm Nhi ngây ngẩn cả người, bị mấy lời này của hắn làm cho kinh ngạc, hắn nguyện lòng vì Lôi Dĩnh chung tình, cũng ko muốn thay đổi tình cảm, tuyệt vọng, hoàn toàn tuyệt vọng rồi, tình yêu của nàng bé nhỏ như vậy, nên ko được coi trọng , nàng cần gì phải vì hắn thương cảm, mà thương tâm
Giơ ta phủ lên mặt hắn,